chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

1. Giải thích "Dược Sư Lưu Ly Quang"

 - Chữ “Dược” tức là thuốc, “Sư” tức là thầy, “Lưu ly”  một thứ ngọc trong suốt từ trong ra ngoài không có tỳ vết, đó gọi là Ngọc vô tướng. Nhận được hòn ngọc này rồi thì khế hợp với bản hoài của chư Phật. Trong Thiền thoại có kể một câu chuyện như thế này. Một hôm, vua Đường Đại Tông đến hỏi Thiền sư Tồn Tương:

- Trẫm đi thu phục Trung nguyên, được hạt ngọc quý, chưa có ai trả giá.

Sư nói:

- Xin Bệ hạ cho xem.

Vua lấy hai tay vuốt từ đầu đến chân. Sư nói:

- Ngọc quý của đấng quân vương, ai dám trả giá?

Chúng ta thấy sở dĩ mình nghèo khổ, thiếu thốn là vì mình không có hạt châu này. Thiền sư Bạch Ẩn nói: “Nếu bạn làm chủ được tâm bạn thì dù bạn có là tớ gái, người chèo thuyền, … nhưng ta nói với bạn rằng khi đó bạn là người giàu sang, quyền lực và tối thượng nhất. Còn ngược lại khi không làm chủ được tâm bạn thì dù bạn có là vua, chúa, quan đại thần… thì ta cũng nói bạn là người nghèo cùng, đau khổ nhất”.

Như vậy chúng ta thấy rằng làm chủ được tâm mình là rất quan trọng. Trong cuộc sống, những nghịch duyên, hoàn cảnh khốn khổ, những điều bất như ý luôn xảy đến với chúng ta, làm cho chúng ta phải khốn khổ, nhưng người làm chủ được tâm mình thì không bị hoàn cảnh ngoại duyên chi phối, khác hẳn với người không được biết đến Phật pháp, không biết cách làm chủ tâm mình. Đức Phật nói có hai người, một người trí, một người ngu, đều bị mũi tên bắn vào ngực. Nhưng người trí thì rút mũi tên ra rồi đắp thuốc nên không bị khổ, còn người ngu không chịu rút mũi tên ra, trái lại còn tự đâm thêm nhiều mũi tên vào người nên mãi không hết khổ. Vì vậy, trong Chỉ Nguyệt Lục có ghi lại câu chuyện:

Một hôm Thế Tôn đem hạt châu Ma ni tùy sắc hỏi Ngũ Thiên Vương:

- Hạt châu này màu gì?

Năm vị thiên vương mỗi người một phương nói một màu khác nhau. Thế Tôn liền cất hạt châu đi rồi giơ tay ra hỏi:

- Hạt châu này màu gì?

Ngũ Thiên Vương đồng thanh nói:

- Trong tay Thế Tôn không còn hạt châu. Vậy đây là gì?

Lúc này Đức Thế Tôn mới nói:

- Các ông thật là mê muội điên đảo, ta đem hạt châu thế gian cho thì nói có xanh, vàng, đỏ, trắng… Còn ta thị hiện hạt châu chân thật, xuất thế gian thì các ông chẳng biết gì cả.

Trong cuộc sống này, hầu hết mọi người chỉ biết đến và coi những thứ có hình tướng, những thứ có thể thấy như tiền bạc, nhà lầu, xe hơi là quý, còn những cái không có hình tướng thì không ai biết đến dù rằng nó rất quan trọng. Ví dụ như hơi thở, mình nghiệm lại, nếu hít vào mà không thở ra thì chết thở ra không hít vào cũng chết, thế mà không mấy ai nhớ đến hơi thở của mình.

Tâm của mình cũng vậy, nó là vô tướng nên chỉ có những ai tu học mới chứng nghiệm được tâm của mình mà thôi. Cho nên khi Đức Phật đưa hạt châu thế gian, có nghĩa là nhà, xe, tài sản thì ai cũng thấy, cũng biết hết nhưng khi đưa cho hạt châu xuất thế gian là tâm chơn thật thì không ai biết, cho nên mình vẫn khổ vì bản thân có hạt châu mà không biết để mang ra sử dụng.

Thiền sư Tuyết Đậu có bài kệ về lượm châu như sau:

Kẻ nghèo áo có châu
Vốn tự tròn sáng đẹp
Chẳng biết tự tìm cầu
Lại vì người đếm báu.


Ai cũng có hạt châu vô giá mà không biết, cứ vì người đếm báu mà chạy lăng xăng suốt cuộc đời, không chịu ngồi yên nhận hạt ngọc của chính mình.

Lại tiếp:

Đếm báu người trọn vô ích
Chỉ là khiến anh luống nhọc sức
Đâu bằng nhận lấy báu nhà mình
Giá trị vàng ròng ngàn muôn ức.
Bảo châu này sáng rất tột
Soi khắp tam thiên đại thiên giới
Xưa nay chẳng thiếu một phân hào
Hằng bị mây che không chướng ngại.


Chúng ta đã có hạt ngọc, có của báu trong nhà mà bị vọng tưởng, phân biệt, chấp trước che lấp nên không hay. Tuy bị che lấp như vậy nhưng hạt ngọc của mình vẫn luôn sáng, chỉ cần tu tập một thời gian, vọng niệm thưa dần thì hạt ngọc của mình sẽ sáng dần lên, sáng lên chừng nào thì sự khổ đau vơi đi chừng ấy, mình không còn buồn nhiều như ngày xưa nữa. Có một số Phật tử nói rằng, ngày trước tuy giàu có, tài sản nhiều mà vẫn đau khổ, nhưng sau một thời gian tu thiền thì họ sống buông xả, cởi mở và hòa đồng hơn, cuộc đời họ vì vậy mà được an ổn, tự tại, hạnh phúc, đó là họ đã nhận được chút nào đó hạt châu của mình. Mà khi đã nhận được hạt châu rồi thì Đức Phật nói: “Tâm tịnh thì nghiệp tiêu”.

Lại tiếp tục:

Từ khi nhận được Ma Ni này
Thân bọt không hoa ai lại thích
Châu Phật lại cùng châu ta đồng
Tánh ta liền về biển tánh Phật.


Khi nhận được hạt châu của mình thì cái thân ngũ uẩn giả dối này tự nhiên mình nhàm chán, cho nên khi ra đi sẽ được giải thoát. Nếu vẫn còn cho thân này là thật thì khi chết sẽ nhanh chóng tìm một cái thân khác để gá vào dù đó là thân trâu, chó, lợn, gà.. Nhưng muốn nhận lại được hòn ngọc lưu ly này thì nhà Thiền nói là phải “Đập vỡ thùng sơn”, thùng sơn ở đây tiêu biểu cho ngũ uẩn, tức là sắc, thọ, tưởng, hành, thức.

Thường chúng ta bên trong thì chấp ngã mà bên ngoài thì chấp pháp. Trong Kinh Bát Nhã có câu: “Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách”, khổ ách ở đây không ngoài hai thứ bệnh là kiến hoặc và tư hoặc. Ví dụ ai nói nặng mình, ai làm gì không vừa ý mình… thì mình chịu không được, đó là mình chấp ngã, chấp pháp, vì vậy mà tu rất khó. Muốn vượt qua khổ nạn này, chúng ta chỉ có thể dùng danh hiệu Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật để bên trong uống, bên ngoài xoa. Trong uống có nghĩa là mỗi một vọng tưởng khởi lên, chúng ta đều biết rõ, tâm mình tham biết rõ mình đang tham, tâm mình sân biết rõ mình đang sân, mà khi biết tức là giác thì vọng liền tan. Chúng ta tu học một thời gian sẽ thấy được từng niệm tham của mình, và khi thấy được thì hóa giải niệm đó ngay nên tâm không còn tham nữa. Khi đó, quý vị không cần giữ giới trộm cướp nữa, vì niệm vừa sanh lên thì liền diệt, cho nên mình không còn tham thì làm sao phải giữ.

Vừa rồi báo đăng có một vụ tai nạn ở thành phố Hồ Chí Minh, một chiếc xe tải làm bị thương mười hai người đi xe máy đang đứng chờ đèn đỏ. Có một cô sau khi bị tai nạn vào nằm bệnh viện, lúc tỉnh dậy rồi lại xỉu thêm lần nữa vì toàn bộ tài sản, tiền bạc trong cốp xe của cô mới đi lấy nợ về mất sạch, không còn gì hết do bị lượm của hôi. Người ta bị tai nạn, bị đau khổ mà mình đã không giúp đỡ lại còn tạo thêm sự đau khổ cho họ thì sau này, khi cái quả đến, mình bị đau khổ dồn dập thì khóc than với ai? Trong khi đó, nhìn sang Nhật Bản, một đợt động đất sóng thần xảy ra để lại hậu quả thảm khốc, mọi người phải xếp hàng để nhận đồ cứu trợ. Có một Phật tử làm bên ngành cảnh sát đúng dịp đó đi sang Nhật làm việc, thấy có một đứa bé khoảng 9 tuổi trông tội quá, ông mới đến hỏi:

- Người nhà con đâu mà sao con phải đứng một mình thế này?

Đứa bé trả lời:

- Nhà con có bốn người, vì trận động đất này bố mẹ và em trai đều chết cả rồi.

Thấy đứa bé tội nghiệp quá nên ông đi lấy một bọc đồ ăn và quần áo đưa cho nó, đinh ninh rằng đứa bé này sẽ nhận và cảm ơn ông, nhưng thật không ngờ đứa bé đó mang bọc quà của ông vừa đưa để lên bàn phát đồ. Ông thắc mắc hỏi đứa bé:

- Tại sao con không dùng những thứ đồ đó? Đây là những vật dụng cần thiết để con sử dụng tạm thời trong lúc này đó.

Và câu trả lời của đứa bé làm ông thật sự bị bất ngờ:

- Thưa chú, còn có nhiều người trong lúc này đói khổ hơn con.

Suy nghĩ được vậy thì mai đây cậu bé này sanh ra đời trở lại được sung sướng, an ổn, không phải Thượng đế nào cho cả mà chính trong giờ phút này cậu đã tạo được những nhân tốt. Cái này mình phải học từ đứa bé chín tuổi, liệu mình có làm được không? Chính vì có những con người như vậy nên khi xảy ra bất cứ thiên tai động đất hay sóng thần nào thì người ta luôn nói rằng: “Sau một năm nước Nhật sẽ khôi phục lại kinh tế hoàn toàn”.

Qua câu chuyện trên để chúng ta ngẫm nghĩ và tự đặt cho mình câu hỏi: Tại sao chúng ta còn nghèo, còn khổ? Tất cả những sự đau khổ không phải do trời đất nào trừng phạt mình mà đều là do mình gây tạo ra hết. Khi mình biết tu học, thấy từng niệm xấu ác và kịp thời chuyển hóa, hàng ngày tưới tẩm tâm thiện cho mình và xã hội thì những hạt giống thiện pháp đó sau này sẽ đưa ta đến những hoàn cành tốt, thù thắng vi diệu hơn. Như thân của mình muốn sống được thì phải ăn, xe muốn chạy thì phải đổ xăng, muốn tưới tẩm các hạt giống thiện pháp thì hàng ngày phải tu tập. Trong Kinh diễn tả rằng người nào xấu, khổ mà đảnh lễ Đức Phật Dược Sư thì sẽ được đầy đủ, nhưng nếu không hiểu rõ thì mình lại dễ chấp tướng mà không hiểu rằng nếu muốn được như vậy thì hàng ngày chúng ta phải có sự tu tập. Đó là nói về trong uống.

Còn bên ngoài xoa là tin chắc vào đại bi nguyện của chư Phật luôn hộ niệm cho ta. Phật không ở đâu xa mà chính tại đương niệm, có nghĩa là ngay lúc mình biết được vọng tưởng thì đó chính là Phật. Lục Tổ dạy: “An tâm tại vọng tình. Ngay đó lìa ba chướng”. Sở dĩ chúng ta thấy Phật và ta xa cách vạn trùng vì mình luôn phan duyên, thọ kích thích, tưởng biến hóa, sắc làm mù, năm ấm che đậy. Chỉ cần chúng ta tỉnh lại, biết được niệm thì tức khắc gần Phật không xa.

Chữ “Quang” tức là ánh sáng, mà ánh sáng này chính là trí tuệ Bát nhã, là căn bản trí.

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 21.713
Pháp Âm: 28.884
Đang truy cập
Hôm qua: 15076
Tổng truy cập: 3.495.169
Số người đang online: 505
hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re