chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

2. Nguyện lớn thứ nhất

“Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, thân ta có hào quang sáng suốt, rực rỡ, chiếu khắp vô lượng, vô số, vô biên thế giới khiến cho tất cả chúng hữu tình đều có đủ ba mươi hai tướng đại trượng phu cùng tám mươi tướng tùy hình trang nghiêm như thân ta vậy”.

Nếu chúng ta không tu tập và chứng nghiệm theo con đường thiền thì chúng ta cứ tưởng rằng thân của Đức Phật Dược Sư có hào quang sáng suốt, chiếu khắp vô lượng, vô số, vô biên thế giới, còn thân mình thì không có. Nhưng Đức Phật nói ở đây là chỉ cho mình, có nghĩa là ngầm chỉ ra ngay nơi thân năm uẩn của mình có hạt ngọc lưu ly, khi nhận được hạt ngọc lưu ly đó rồi thì tức khắc thân mình rực rỡ, chiếu soi, không dính mắc các pháp.

Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên, có một vị tăng đến hỏi Thiền sư Pháp Đăng:

- Đầu sào trăm trượng làm sao tiến được?

Thiền sư Pháp Đăng đáp: “Câm”.

Ngài Út Sơn Chủ khán câu đó suốt ba năm. Một hôm cưỡi ngựa đi qua cầu ván, bất ngờ ngựa đạp nhằm chỗ mục lọt chân xuống dưới. Ngài té quăng nhào xuống ngựa, bỗng nhiên đại ngộ, bèn làm bài tụng:

Đã lâu bị bụi vùi sâu.


Có những vị Thiền sư tu tập một thời gian, khi nhận được hạt ngọc lưu ly thì có người cười ba ngày, có người khóc ba ngày…, rất vui sướng vì từ đây không còn bị ngũ dục chi phối nữa. Cho nên sau khi nhận được rồi thì có hào quang sáng suốt rực rỡ chiếu soi khắp vô lượng, vô số, vô biên thế giới là như vậy.

“…khiến cho tất cả chúng hữu tình đều có đủ ba mươi hai tướng đại trượng phu cùng tám mươi tướng tùy hình trang nghiêm như thân ta vậy”.

Ngài phát nguyện sau khi chứng được quả tối thượng thì tất cả chúng hữu tình ai cũng đều có thân như Ngài. Sở dĩ mình thấy thân mình và thân Phật khác nhau vì tâm tưởng khác nhau, còn nếu tâm mình vô niệm thì khi đó thân mình và thân Phật đồng nhất. Một lúc nào đó rơi vào trạng thái thiền định tịch tĩnh thì thân mình là vô tướng, khoảnh khắc đạt được trạng thái đó có khi chỉ là một giây, một tích tắc thôi nhưng cũng đủ để mình nhận ra được thân mình và thân Phật đồng nhất, không sai biệt, sở dĩ có sai biệt là trên cái niệm thấy kia là Phật, đây là mình. Nên tu tập mà tâm đã tịnh thì khi chết, dù mình không mong cầu về cảnh giới của Phật thì tâm tương ưng tự nhiên cũng đưa mình tới đó. Nên nói rằng: “Nước trong thì trăng hiện, tâm tịnh thì Phật hiện tiền”.

Nhưng muốn được 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp giống như Đức Phật thì không phải chỉ cầu xin mà được, mà chúng ta phải phát một hạnh nguyện. Hạnh có nghĩa là thực hành, nguyện có nghĩa là sức mạnh vượt qua mọi rào cản chướng duyên.Giống như khi đi vào rừng, sa mạc hay ra biển, muốn biết phương hướng thì quý vị cần phải có la bàn, muốn di chuyển trên một quãng đường dài thì phải cần phương tiện như xe hơi, máy bay... Cũng vậy, khi muốn làm một việc gì đó thì nhờ những hạnh nguyện này mà chúng ta vượt qua được những chướng duyên xấu ác khởi nguồn từ nơi tâm. Nếu không có hạnh nguyện, nguyện lực thì một lúc nào đó tu giữa đường sẽ bị thối tâm. Trong Kinh Thập Thiện, Đức Phật dạy: “Này Long Vương! Ngươi xem thân Phật do trăm ngàn ức phước đức mà sanh ra, các tướng trang nghiêm, ánh quang sáng chói che cả đại chúng, dù cho vô lượng ức các vị tự tại Phạm Vương đều không thể hiển hiện được. Những ai chiêm ngưỡng thân của Như Lai không ai là chẳng chói mắt”. Thân của Phật có ba thân là pháp thân, báo thân và hóa thân, còn thân của mình là thân tổng báo, có nghĩa là trong thời quá khứ, chúng ta đã từng có lúc làm thiện, có lúc làm ác. Làm thiện thì khi quả thiện chín muồi, chúng ta được hưởng, làm ăn tốt, gia đình hạnh phúc thuận hòa, còn ngược lại khi quả ác chín muồi thì làm ăn thua lỗ, bệnh tật hoành hành làm mình hoảng hốt, lúc đó lại đi coi bói mà không hiểu về luật nhân quả. Ví như có một người ăn xin đến ngân hàng vay một trăm triệu thì không ai giải quyết cho họ cả, vì họ không có nhà cửa, tài sản để thế chấp. Còn ngược lại, một ông tổng giám đốc đạo mạo đang làm ăn tốt, đến ngân hàng vay mười tỷ thì có thể được giải quyết vì ông này có nhà cửa, có công ty, có tài sản đảm bảo. Chúng ta phải thấy được rằng, tại sao có người xin được mà có người xin không được, nếu cứ ai đi xin cũng được thì đất nước mình đã giàu có rồi, không cần phải đi làm cho cực khổ. Cho nên trong Kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy:

Người ngu tưởng là ngọt,
Khi ác chưa chín muồi.
Ác nghiệp chín muồi rồi,
Người ngu thấy khổ đau.
Người thiện tưởng là khổ,
Khi thiện chưa chín muồi.
Nghiệp thiện chín muồi rồi,
Người thiện thấy an vui.


Rồi trong Kinh Thập Thiện, Phật dạy tiếp: “Ngươi xem các vị Đại Bồ Tát đây, diệu sắc trang nghiêm, tất cả đều do tu tập phúc đức thiện nghiệp mà sanh ra”. Các vị Bồ Tát được thân tướng hảo trang nghiêm đều nhờ phúc đức thiện nghiệp mà sanh ra, đó gọi là tâm sinh ra tướng. Chúng ta biết, thuật tướng số là có chứ không phải không, nhưng trong luật ngũ hành thì nó lại biến dịch, không đứng một chỗ nên con người có thể tu tập để chuyển được nghiệp của mình.

Vào đời nhà Tống, có một người đến gặp thầy tướng số để xem thì ông thầy tướng số nói: “Số của ông là số khổ, số ăn mày nên dù bây giờ ông có làm gì đi chăng nữa cũng vậy thôi, sau này khi chết còn bị chết đói nữa”. Ông này hỏi tại sao coi thấy gì mà nói như vậy thì ông thầy tướng nói rằng: “Ông có hai đường pháp lệnh chạy thẳng vào trong miệng, gọi là Lưỡng đao nhập khẩu, có nghĩa là hai con đao chui vào miệng nên số ông là như vậy”. Nghe xong ông rất buồn nên về bán hết tài sản rồi cho hết vợ con họ hàng, sau đó bỏ nhà ra đi. Một hôm qua một ngôi làng này, khi vào nhà vệ sinh chung của làng đó thì ông thấy một cái bọc đen, bên trong toàn là vàng thỏi, đếm đi đếm lại được 52 thỏi. Ông nghĩ dù sao đây cũng là tiền của người ta, dù mình có lấy thì mai đây cũng nghèo, cũng khổ rồi chết đói nên thôi bây giờ có ai đến nhận thì mình trả. Quả nhiên một lúc sau có một có gái hớt hơ hớt hải chạy đến nói rằng: “Bố tôi bị bắt oan trên huyện, chạy vạy bao nhiêu mới đủ tiền để đi minh oan cho bố. Thế mà tôi lại đãng trí làm mất. Bây giờ không có tiền thì bố tôi sẽ bị xử chết và tôi cũng sẽ chết theo ông luôn”. Ông hỏi cụ thể thì biết những thỏi vàng đó là của cô nên trả lại. Cô gái mừng quá biếu ông hai thỏi nhưng ông nhất định không lấy và nói: “Nếu tôi tham thì đã lấy hết chứ lấy hai thỏi của cô làm gì, thôi đi lo cho bố cô đi không lại hỏng việc. Còn số tôi là số ăn mày nên dù có nhặt được vàng cũng vậy mà thôi”. Sau đó cô gái cảm ơn ông rồi hai người mỗi người đi một ngả. Đi miết ông thấy mệt và đói nên ngồi nghỉ dưới gốc cây, tình cờ thấy một đàn chuột chạy vô hang. Ông tìm cây đào cái hang lên tính bắt chuột để ăn thì tình cờ đào  thấy 18 hũ vàng của người xưa chôn. Sau đó ông dùng số vàng đó để mua lại ruộng vườn, nhà cửa, đất đai và trở thành một phú gia giàu có nhất trong vùng. Và cũng bắt đầu từ đó, ông rất ghét hai hạng người là Sa môn và những ông thầy tướng số. Một hôm trên đường đi du ngoạn thì ông gặp một vị thiền sư nổi tiếng là Tế Công Hòa thượng. Sau khi kể hết ngọn ngành câu chuyện từ trước đến giờ thì Tế Công Hòa thượng khai thị cho ông: “Đúng ra số ông là số ăn mày rồi chết đói, nhưng nhờ nhặt được túi vàng trả lại cho cô gái và cứu được mạng sống của hai bố con họ nên bây giờ pháp lệnh của ông lại trở thành “Lưỡng long tranh châu”, nếu không tin thì về tự kiểm tra, trong lưỡi của ông có một nốt ruồi son tương đối lớn”. Đến lúc này thì ông mới tỉnh ngộ, vì nhặt được vàng mà không tham trả lại để cứu người nên sanh ra phúc đức thiện nghiệp như vậy. Cho nên mặc dù người nào tướng xấu cách mấy mà sau một thời gian tu tập tốt thì tướng sẽ chuyển, và ngược lại người nào dù có tướng tốt nhưng tâm ác, tâm bất thiện thì sau một thời gian  tướng tốt đó sẽ mất luôn. Cho nên muốn có được 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp, bắt buộc chúng ta phải tu tập chứ không thể cầu xin mà được.

Đức Phật dạy tiếp: “Lại nữa, các hàng Thiên Long Bát Bộ có vai thế lớn cũng nhân phúc đức của thiện nghiệp mà sanh ra. Nay đây, các chúng sanh ở trong đại hải, hình sắc thô xấu, hoặc lớn hoặc nhỏ, đều do hết thảy tưởng niệm của tự tâm gây ra bởi thân, khẩu, ý các nghiệp bất thiện, nên tùy theo chỗ gây nghiệp mà thọ lãnh các quả báo”.

Mình thấy các loài súc sanh như chó, mèo, lợn, gà cũng đều từng là con người nhưng do tạo tác các ác nghiệp về thân như sát sanh, trộm cắp, nói dối, tà dâm…cho nên phải chịu quả báo làm súc sanh. Ngay trong cuộc đời này, có nhiều người mặc dù hình dáng là người nhưng tâm không khác gì thú nên khi chết tùy theo tâm mà hiện ra các cảnh giới tương ưng. Trong Kinh Tương Ưng bộ có ghi: Một hôm, có một vị thí chủ đến hỏi Phật: “Ngày nào là ngày an ổn, hạnh phúc nhất?” Đức Phật trả lời rằng: “Ngày nào mà mình làm việc thiện, ý nghĩ tốt thì đó là ngày an ổn, hạnh phúc nhất”.

Đức Phật lại dạy tiếp: “Long vương nên biết! Bồ Tát có một pháp có thể dứt tất cả các khổ ác đạo”. Ác đạo là địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, nếu chúng ta nghe và tu theo một pháp này thì ba đường ác đóng cửa. Cổ đức dạy:

Thiên đường hữu lộ vô nhơn đáo
Địa ngục vô môn hữu khách tầm.


Tức là thiên đường có cửa thì không ai chịu đến, còn địa ngục tăm tối đau khổ, không có cửa thì mình cứ xuống đó tha thiết xin vào. Ví dụ cửa các chùa, thiền viện luôn mở nhưng mấy ai chịu tìm vào để tu tâm, tạo phước mà ngược lại lại tìm đến cờ bạc, quán nhậu, trường đá gà, bỏ tiền ra xin vào để tìm lấy sự khổ đau.

Lại nữa: “Thế nào là một? Nghĩa là ngày đêm thường nhớ, suy nghĩ quan sát pháp lành, làm cho các pháp lành mỗi niệm mỗi tăng trưởng”. Quý vị để ý có lúc nào đi trên đường gặp một người khổ như người ăn xin, mình khởi niệm cho họ chút tiền để ăn, nhưng nếu ngay lúc đó mình không làm thì tự nhiên trong đầu lại khởi niệm thứ hai, đó là không biết cho người này thì liệu họ có đi ăn không, hay lại đi nhậu nhẹt, hút chích… Hoặc mình đi vô chùa dự một buổi lễ đúc đại hồng chung, vừa khởi niệm cúng dường, gieo duyên với Tam Bảo chút gì đó mà không làm ngay thì chỉ sau chút thôi sẽ lại khởi một niệm khác như “Thôi, người ta cúng dường quá nhiều, mình không cần phải cúng nữa”. Trong Duy Thức Học, Đức Phật dạy chúng ta có 51 loại tâm, trong đó chỉ có 10 tâm là nghĩ lành, còn 41 tâm kia là nghĩ xấu ác, cho nên tâm mình được gọi là “Bất tương ưng hành”. Vì vậy khi làm việc thiện thì phải dứt khoát làm ngay, đừng để cho những tâm niệm xấu có cơ hội chen vào.

Đức Phật dạy tiếp: “Không được để một mảy may pháp ác, pháp bất thiện xen lẫn vào, tức là hay khiến cho các ác pháp hằng dứt, thiện pháp viên mãn, thường được gần gũi Chư Phật, chư Bồ Tát và các Thánh chúng”.

Muốn được như vậy thì chúng ta phải tu tập và nhớ lấy một câu: “Một đời làm thiện vẫn còn thấy thiếu, một ngày làm ác lại quá dư” thì ngay lúc đó, chúng ta tự cảnh tỉnh mình và sợ liền. Mà thiện pháp là gì? Thiện pháp ở đây tức là mười thiện nghiệp, có nghĩa là hằng lìa sát sanh, trộm cướp, tà dâm, vọng ngữ, hai lưỡi, ác khẩu, ỷ ngữ, tham dục, sân hận và tà kiến. Thiện pháp là thân của trời và người. Thanh Văn Bồ đề, Độc giác Bồ đề, Vô thượng Bồ đề đều y pháp này làm căn bản mà được thành tựu, do vậy gọi là thiện pháp. Cho nên tạo phước rất quan trọng vì phước trợ duyên cho quả cứu kính, nếu có ai nói không cần làm phước mà chỉ tập trung vào tu thôi thì coi như người đó chỉ chấp một bên. Thực hiện được như thế là chúng ta đã gieo được hạt giống thiện pháp và được giải thoát ngay trong giờ phút đó. Phật chỉ đề ra con đường và hướng dẫn ta đi thôi mà không thể giúp chúng ta giải thoát được, tất cả chủ yếu là do chúng ta phải tự nỗ lực tu tập.

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 21.740
Pháp Âm: 28.884
Đang truy cập
Hôm qua: 11788
Tổng truy cập: 3.507.518
Số người đang online: 489
hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re