chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

4. Nguyện lớn thứ ba

“Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ đề, ta dùng trí huệ phương tiện vô lượng vô biên độ cho chúng hữu tình, khiến ai nấy đều có đủ vật dụng chớ không cho ai chịu sự thiếu thốn, nghèo cùng nữa”.

Có người nghe như vậy về tụng đọc Kinh Dược Sư và thắc mắc là Ngài đã chứng đạo Bồ đề rồi, đáng lý mình đọc tụng mãi thì phải được đầy đủ mà tại sao đến giờ vẫn còn nghèo? Ở đây chúng ta phải lưu ý xem kinh Đại thừa ý nói gì. Ngài dùng rất nhiều phương tiện để cho chúng ta khỏi sự thiếu thốn, mà trong cuộc đời này chúng ta thiếu thốn gì nhất? Trên thế giới hiện nay, vấn đề lớn nhất mà những người có trách nhiệm lo lắng là sự xuống cấp, sự thiếu thốn và nghèo nàn về đạo đức, về phẩm chất con người chứ không phải là thiếu tiền bạc, tài sản hay cơm gạo, vì vậy mà Đức Phật phải dùng đủ mọi phương tiện để cứu giúp chúng ta. Ở đây mình có hạt ngọc mà quên, giống như chàng cùng tử trong kinh Pháp Hoa, là con của ông trưởng giả mà lại cho rằng mình nghèo, đi tha phương cầu thực khắp nơi.

Do vậy, vua Trần Thái Tông nói trong bài kệ Bốn núi:

Chỉ sai hữu niệm, quên vô niệm
Liền trái vô sanh nhận có sanh
Mũi đắm các hương, lưỡi tham vị
Mắt mờ chúng sắc, tiếng mê tai
Lang thang làm khách phong trần mãi
Ngày cách quê hương muôn dặm trình.


Tức là có niệm mà quên vô niệm dẫn đến nghèo cùng, khốn khổ. Mình nhớ cái hữu niệm, cứ tưởng mình giàu lắm nhưng thực ra mình đang khổ, rồi dẫn đến nhận lấy sanh tử đi mãi trong vòng luân hồi. “Mũi đắm các hương”, chẳng hạn nhiều khi mình đi qua đâu, ngửi thấy cái gì thơm thơm là mình đi chậm lại, hít cho thật sâu rồi mới đi tiếp. Rồi đến tai mình cũng thích nghe những lời ngọt ngào êm ái hơn là những lời nói sân giận, trái ý. Ví như một người chỉ thích ăn đồ chua thì dễ bị đau bao tử, còn một người thích ăn đồ ngọt thì dễ tiểu đường, nếu người nào trung hòa được cả hai đồ này, ăn gì cũng được thì bình thường. Cũng vậy, tai mình nghe cái gì vui mà thích, còn cái gì buồn thì không thích là biết mình đang bị bệnh, phải điều chỉnh lại. Chúng ta không có sự định tĩnh, suốt ngày bị các pháp dẫn đi, luôn luôn bị những người xung quanh lừa mà mình không biết. Ví dụ như một hôm nào có người đến khen mình thì mình vui, sau đó họ chê thì mình lại buồn. Nếu khi họ khen hay chê mà mình vẫn bình thản, vẫn cười thì mới không bị lừa, như thế thì suốt ngày chúng ta làm bạn với muôn pháp. Có lần Bàng cư sĩ đến Thiền sư Mã Tổ hỏi: “Người không cùng muôn pháp làm bạn là người gì?”, Thiền sư trả lời: “Đợi ông một hớp uống cạn sông Giang Tây, ta sẽ vì ông nói”, ngay đó Bàng cư sĩ ngộ. Còn mình thì lúc thức, lúc ngủ đều cùng muôn pháp làm bạn, ngay cả khi ngồi thiền cũng làm bạn với muôn pháp, nào là chạy về nhà, đi dạo cảnh rừng biển núi non… chứ không sống với thực tại, do vậy mình vẫn mãi là người nghèo cùng khốn khổ. Cho nên Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương mới dùng vô số phương tiện thiện xảo để dìu dắt chúng sanh nhận ra hòn ngọc đó để cho mình hết nghèo.

Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên có ghi, một hôm Thiền sư Cảnh Thanh đang ngồi trong thất, có vị tăng đứng bên cạnh. Thiền sư hỏi:

- Bên ngoài có tiếng gì?

Tăng thưa:

- Bạch thầy, tiếng con nhái bị con rắn cắn.

Thiền sư nói:

- Chúng sanh khổ, lại có cái khổ của chúng sanh.

Chúng sanh nào khổ? Con nhái bị con rắn cắn khổ, rồi ông tăng cũng khổ vì vì chạy theo tiếng mà quên mất tánh nghe đang hiện hữu đây, mà chạy theo tiếng là bỏ mất mình, chịu nghèo đói.

Cũng trong Ngũ Đăng Hội Nguyên có ghi: Một vị tăng tên là Thanh Nhuệ đến hỏi Thiền sư Tào Sơn:

- Kính bạch Thầy, con rất nghèo đói. Xin Thầy cứu giúp con.

Thiền sư gọi:

- Xà Lê Nhuệ, hãy lại gần đây.

Sau khi vị tăng này lại gần, Thiền Sư bảo:

- Kẻ nhà nghèo ở Tuyền Châu đã uống xong ba chén rượu, lại nói chưa dính môi.

Qua câu chuyện trên chúng ta thấy sao? Gặp mình không hiểu thì có khi rút tiền ra đưa cho ông tăng, nhưng có phải ông tăng này nghèo thật không? Các Thiền sư nghe thì biết ngay, là ông tăng này không phải nghèo về tiền bạc mà nghèo về đạo lý, nghèo vì chưa nhận được kho báu, hạt ngọc của chính mình. Nói nghèo khổ lắm mà Thiền sư lại bảo “Lại gần đây” thì rõ ràng ông nghe thấy từng tiếng nên đi lại. Như vậy cái gì biết nghe, biết đi đó? Vậy ông nghèo là nghèo ở chỗ nào? Ví như một người nằm chết, nếu chúng ta gọi thì người đó có nghe mà đứng dậy đi được không? Vì thế cho nên chúng ta phải khám phá cho được ông chủ của mình.

Trong Thiền sư Trung Hoa, tập 1 ghi: Một hôm Quốc sư Huệ Trung gọi thị giả: “Thị giả”, gọi ba lần như vậy thì cả ba lần thị giả đều thưa “Dạ” mà không sáng được chỗ này. Cho nên Quốc sư nói: “Tưởng ta cô phụ ngươi, nào ngờ ngươi cô phụ ta”. Đó ông thầy đã giúp hết sức nhưng không nhận ra được là lỗi của mình.

Thiền sư Lâm Tế nói rất rõ: “Này các nhân giả, muốn biết người không nghe pháp là gì, rõ ràng trước mắt các ông là một người đang nghe pháp rõ ràng, sáng suốt”. Trong cuộc sống giữa đời thường, nếu chúng ta biết tu rồi thì rất là giàu. Chúng ta đi đứng có chánh niệm, tỉnh giác thì sẽ được an ổn thảnh thơi trong cuộc đời đầy phong ba bão tố này.

Trong Thiền Sư Trung Hoa có ghi: Một hôm Tướng quốc Bùi Hưu đến một tự viện, thấy hình cao tăng được vẽ trang trọng trên tường thì ông hỏi: “Hình cao tăng ở đây mà cao tăng ở đâu?” Mọi người ở chùa không biết cách trả lời như thế nào. Ông Bùi Hưu lại hỏi tiếp: “Ở đây có thiền sư không?”. Trụ trì thưa: “Sáng tôi trông thấy một thiền sư đi vào đây trông có vẻ giống cao tăng lắm”. Trong sử kể lại Thiền sư Hoàng Bá khi đó làm trụ trì một Thiền viện gồm 500 vị tăng, một lần các vị tăng gây ồn ào quá nên Ngài bực, bỏ đi vào trong chùa đó để tu. Lúc thầy Trụ trì thỉnh Thiền sư Hoàng Bá ra, vừa nhìn thấy Thiền sư thì Bùi Hưu thưa: “Kính bạch Hòa thượng, hình cao tăng ở đây mà cao tăng ở đâu?” Lúc này, Thiền sư Hoàng Bá nhìn thẳng gọi: “Bùi Hưu”. Ông này liền thưa: “Dạ”. Thiền sư nói tiếp: “ Ở đâu?”. Lúc này ông Bùi Hưu chợt ngộ.

Thường mình hay tưởng tượng và tìm vị cao tăng ở đâu bên ngoài mà không biết thực ra ông chủ ở ngay nơi mình thôi. Bây giờ quý vị thử để ý, trong lúc mình đang nghe pháp, mình không nghĩ đến nhưng vẫn nghe thấy tiếng quạt máy kêu, tiếng chim kêu, tiếng chó sủa, nói chung là tất cả các thứ tiếng, mà trong thời điểm đó mình không phân biệt và chấp trước tất cả các thứ tiếng, có nghĩa là nghe hết, nghe suốt các âm thanh mà không trụ thì tức là đồng với Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương. Vì thế nên nói mình rất giàu có, sung túc nhưng lại không bao giờ dám nhận nên không được an ổn.

Trong Thiền thoại có ghi: Thiền sư Tử Hồ có lần giữa đêm đến trước tăng đường la lớn:

- Ăn trộm! Ăn trộm!

Tăng chúng tưởng có trộm thật, ai nấy tung mền chạy ra. Lúc đó có một vị tăng chạy đụng phải Ngài. Ngài tóm được áo vị tăng này, nói:

- Bắt được rồi, bắt được rồi.

Tăng thưa:

- Thưa Hòa Thượng! Không phải con.

Ngài bảo:

- Phải mà, chẳng qua ông không chịu nhận mà thôi.

Quý vị thấy Thiền sư có kỳ không? Tự dưng không có trộm mà la lên là “Ăn trộm”, rồi khi bắt được một vị, vị đó nói không phải thì lại nói: “Phải mà, chẳng qua ông không chịu nhận mà thôi”. Cho nên các vị Thiền sư tâm lão bà rất tha thiết, thấy chúng sanh chưa ngộ nên phải dùng đủ mọi thủ thuật, đủ mọi phương tiện để khai thị, giúp cho chúng sanh nhận ra hạt ngọc mình đang có.

Trong Thiền sư Trung Hoa, tập 1 ghi: Một hôm, Sa di Cao đến gặp Thiền Sư Dược Sơn. Thiền sư hỏi:

- Ta nghe ở Trường An náo loạn, ngươi có biết chăng?

Sa di Cao nói:

- Nước con an ổn.

Quý vị đi chùa, đi thiền viện, nhiều khi vẫn có những chuyện thị phi diễn ra chứ không phải là không có. Nhưng nếu có người nào hỏi mình: “Tôi nghe nói nơi đó không được an ổn, thanh tịnh phải không?” thì mình trả lời sao? Có trả lời được là “Nước tôi an ổn” không? Hay là mình kể lể nào thì bà Tám thế này, ông Bảy thế kia, toàn những chuyện không dính dáng gì tới mình thì đâu gọi là tu. Chuyện chùa là chuyện chùa, chuyện người là chuyện của người, còn mình vẫn an ổn thì khi đó tu tiến rất nhanh. Các Ngài nói là mình luôn dùng ánh sáng chiếu ra ngoài chứ không bao giờ chiếu soi lại mình nên cứ khổ, cứ phiền não suốt là như vậy.

Thiền sư Dược Sơn hỏi:

- Ngươi do xem kinh được hay do thưa hỏi được?

Sa di Cao thưa:

- Chẳng do xem kinh được, cũng chẳng do thưa hỏi được.

Thiền sư lại hỏi:

- Có lắm người chẳng xem kinh, chẳng thưa hỏi, sao chẳng được?

Sa di Cao nói:

- Chẳng nói họ không được, chỉ vì họ không chịu thừa nhận mà thôi.

Mình có hạt ngọc mà không nhận, lại hay khởi niệm phân biệt phải quấy, hơn thua thì có nghĩa là mình đang nghèo, đang khổ, còn mình xoay lại quán xét chính mình có nghĩa là mình đang giàu có. Vậy quý Phật tử muốn nghèo, muốn khổ hay muốn giàu có giống Đức Phật Dược Sư? Trong Kinh Viên Giác lược giải của Ngài Hám Sơn, Ngài nói: “Chỉ có một chữ Biết, đó là pháp tối thượng”, còn Hòa Thượng Trúc Lâm nói: “Biết vọng đừng theo”. Cho nên người nào biết tu thiền sẽ thấy cuộc đời rất là đơn giản, nghèo khổ hay không là do mình. Mỗi niệm khởi lên mà mình phóng theo thì nghèo, mà không theo, soi trở lại thì đang là giàu có. Như vậy, chỉ cần một chữ “BIẾT” là đủ rồi.

Trong Thiền thoại kể một câu chuyện: Một hôm Thiền Sư Thạch Ốc có việc đi lên kinh thành, trên đường đi thì gặp một người cũng đi hành cước như mình. Sau một hồi chào hỏi làm quen thì như có một nhân duyên gì đó mà thấy thân thiết, càng nói chuyện càng thấy hợp. Đến tối, hai người cùng thuê một căn phòng trọ để nghỉ ngơi, lấy sức sáng mai đi sớm. Vì nhà trọ không có đèn nên hai người đi ngủ luôn, nhưng nửa đêm vì có một vài tiếng động nhỏ phát ra nên Thiền sư tỉnh giấc, thấy người bạn đi cùng đang loay hoay lục đồ của mình. Thiền sư hỏi:

- Ông là ai?

Người đi cùng sợ quá nên thú nhận:

- Thưa Thầy, Thầy tha lỗi cho con. Con là ăn trộm, vì thấy Thầy mang cái túi to quá nên con định nửa đêm khi Thầy ngủ sẽ dậy lấy.

Thiền sư nói:

- Thì ra ông là ăn trộm. Vậy ông ăn trộm từ trước đến giờ bao nhiêu lần rồi?

Ăn trộm thưa:

- Thưa Thầy, từ ngày con sinh ra và lớn lên đã dính liền với nghề ăn trộm nên nhiều lần lắm rồi, không nhớ rõ được.

Thiền sư khai thị tiếp:

- Vậy mỗi lần ông đi ăn trộm, ông vui được bao lâu thì hết?

Ăn trộm thưa:

- Phải xem giá trị của món đồ mình lấy được như thế nào thì mới biết niềm vui đó kéo dài được bao lâu. Như tuần trước con lấy được cái vòng bán được ít tiền quá nên vui có nửa ngày. Trước lúc gặp thầy bốn hôm, con lấy trộm được miếng ngọc bán đi ăn uống thoải mái nên vui được đến hôm qua.

Thiền sư hỏi tiếp:

- Vậy lúc vui nhất ông duy trì được bao lâu?

Ăn trộm đáp:

- Thưa Thầy, lúc vui nhất cũng chỉ được mấy ngày thôi, qua rồi thì lại thấy khổ như thường.

Lúc này Thiền sư nói:

- Vì sao ông không cố gắng ăn trộm một lần cho nhiều đi rồi vui cả thể.

Ăn trộm hỏi lại:

- Thưa Thầy, Thầy có kinh nghiệm ăn trộm chưa? Thầy ăn trộm mấy lần rồi?

Thiền sư đáp:

- Ta ăn trộm chỉ có một lần thôi.

Ăn trộm lại hỏi:

- Chỉ một lần sao? Như thế đủ chăng?

Thiền sư trả lời:

- Ta ăn trộm tuy chỉ một lần nhưng dùng cả đời không hết.

Ăn trộm mừng rỡ hỏi:

- Vật đó lấy ở đâu? Thầy chỉ cho con được không?

Thiền sư Thạch Ốc nghe xong đến nắm chặt ngực tên trộm nói:

- Ông hiểu cái này không? Đó là kho báu không cùng tận, ông đem ra dùng cả đời không hết. Ông hiểu chăng, hiểu chăng?

Quý vị thấy, các Thiền sư khai thị bao giờ cũng dồn cho mình đến chỗ cùng cực. Do đã nhận và sống được nên lực rất mạnh, trong lúc nói ra thì cái lực đó tác động đến tâm người nghe khiến tâm họ được tương ưng, phá đi nghiệp xấu ác của chúng sanh. Cho nên khi nghe pháp, nếu chúng ta nghe trực tiếp thì sẽ có một năng lực xoáy vào trong tâm mình làm cho mình thẩm thấu, dễ hiểu hơn là nghe qua băng giảng. Ở đây, khi Thiền sư Thạch Ốc nắm ngực áo tên trộm nói “Hiểu chẳng, hiểu chăng?” thì lúc đó bao nhiêu hạt giống xấu ác được tiêu trừ. Tên trộm thể nhập vào cảm thọ hạnh phúc nên thưa thật:

- Dường như hiểu, dường như không, nhưng loại cảm thọ này cho con cảm giác rất thoải mái, rất hạnh phúc.

Từ đó tên ăn trộm sám hối, quy y với Thiền Sư Thạch Ốc và sau này cũng trở thành một Thiền giả nổi tiếng thời đó.

Trong Thiền sư Trung Hoa có ghi: Thiền sư Huệ Hải ban đầu đến tham vấn Ngài Mã Tổ. Mã Tổ hỏi:

- Ông đến đây làm gì?

Huệ Hải thưa:

- Con đến cầu Phật Pháp.

Mã Tổ nói:

- Kho báu nhà mình chẳng đoái hoài, bỏ nhà chạy đi tìm cái gì? Ta trong ấy không có một vật, cầu Phật pháp cái gì.

Huệ Hải hỏi lại:

- Cái gì là kho báu nhà mình của Huệ Hải?

Mã Tổ đáp:

- Chính ngay cái ông hỏi ta là kho báu của ông, đầy đủ tất cả không thiếu thốn, tự do sử dụng, đâu nhờ tìm cầu bên ngoài.

Ngay câu này, Ngài Huệ Hải tự nhận bổn tâm không do hiểu biết, vui mừng và lễ tạ.

Cho nên cổ đức có câu: “Vô nhất vật trung vô tận tạng. Hữu hoa hữu nguyệt hữu lâu đài”. Nhiều khi mình tu đến chỗ nào đó tưởng là hết nhưng thực ra không phải, cần tiếp tục tu vì ở trong kho tàng vô tận đó có trăng, có hoa, có lâu đài, có đầy đủ hết. Đó là cái diệu dụng của hành giả tham thiền.

Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên, Thiền sư Nhân Dũng một hôm đọc đến chỗ này, Ngài cảm nên làm một bài kệ:

Hôm qua năm cũ đi
Hôm nay năm mới đến
Năm cũ đi chẳng đi
Năm mới đến chẳng đến.
Khắp đồng đầy thước tuyết
Đại địa bặt mảy trần
Người không tên không chữ
Đưa mắt nhìn bồi hồi.


Có một con người không tên, không chữ ở trong chúng ta mà chúng ta không nhận được, vì không nhận được nên chạy theo các pháp trần rồi dấy đủ thứ niệm, dẫn đến đau khổ dồn dập, đi mãi trong con đường luân hồi sanh tử. Vì thế cho nên “người không tên không chữ, đưa mắt nhìn bồi hồi”.

Thiền sư Huyền Giác nói:

Hàng con Phật, miệng xưng nghèo
Thật ấy thân nghèo, đạo chẳng nghèo
Nghèo ắt thân thường manh áo vá
Đạo ắt tâm đầy vô giá châu
Vô giá châu dùng không hết
Lợi người, lợi vật nào lẫn tiếc
Ba thân, bốn trí thể tròn đầy
Tám giải, sáu thông tâm ấn hiệp.


Hàng Thích tử thì nghèo, nhưng dù nghèo về vật chất nhưng vẫn luôn an ổn, tự tại vì đạo không nghèo. Bây giờ cơ sở vật chất đầy đủ nên cuộc sống cũng đỡ hơn, quý thầy ăn mặc cũng không rách bao nhiêu, nhưng vào thời Hòa thượng ở Chân Không về Thường Chiếu thì lúc đó quý thầy, cô nói mặc áo vá có khi gần đến trăm mảnh. Rồi khi giàu có hơn thì dù có bố thí, cứu giúp người nghèo, làm việc thiện đi chăng nữa nhưng vẫn có lúc bị kẹt, nhưng nếu người có đạo thì bố thí pháp cả đời cũng không hết. Cho nên “Vô giá châu dùng không hết, lợi người lợi vật nào lẫn tiếc”. Mình chưa đi tu thì chưa có gì, nhưng đi tu rồi nhiều khi giống như cái thùng rác. Chuyện trên trời dưới biển, chuyện đâu đâu người ta cũng gọi mình đến nhờ giải quyết, nhưng nhờ chúng ta tu, có sự chánh niệm định tĩnh nên không bị các pháp dẫn đi, do đó khi ai cần mình đều có thể chia sẻ mà không có lẫn tiếc. “Ba thân, bốn trí thể tròn đầy”, ba thân là pháp thân, báo thân và hóa thân, còn bốn trí là Diệu quan sát trí, Thành sở tác trí, Bình đẳng tánh trí và Đại viên cảnh trí.

Tám giải, sáu thông tâm ấn hiệp”. Như Thiền sư Câu Chi nói: “Từ khi nhận được yếu chỉ của Hòa thượng Thiên Long dùng mãi không hết”. Sở dĩ như vậy vì có câu chuyện, một hôm Thiền sư Câu Chi đang ở trong thất thì có bà ni tên Vô Tận đến. Ngài mời bà ni vào thất uống trà nhưng bà không chịu, nói: “Nếu thầy trả lời đúng cho tôi câu này thì tôi vào, còn không thì nhất định tôi không vào”. Cuối cùng không nhớ bà nói câu gì mà Ngài trả lời không được nên bà bỏ đi. Ngài tủi thân vì thân là một ông Tăng cứu độ chúng sanh mà một câu trả lời cho bà ni cũng không được nên Ngài buồn, định khăn gói để lên đường. Tối hôm đó nằm ngủ, Ngài mộng thấy một vị hộ pháp nói: “Hòa thượng đừng đi đâu hết. Sáng mai sẽ có một vị Thiền sư đi ngang đây. Hòa thượng nhờ Ngài chỉ dạy thì Ngài sẽ chỉ cho Hòa thượng”. Quả thật sáng sớm hôm sau có Thiền sư Thiên Long đến thất của Ngài. Ngài kể lại câu chuyện với bà Ni Vô Tận ngày hôm qua cho Thiền sư Thiên Long nghe. Thiền sư nghe xong câu chuyện, giơ một ngón tay lên trời. Ngay đó Ngài triệt ngộ. Qua câu chuyện này cho chúng ta thấy, tuy chỉ là một nhưng cái một này nó bao gồm tất cả pháp. Vạn pháp trong cuộc đời này chỉ một chữ TÂM là quy nạp hết tất cả, giống như trăm sông chảy về biển.

Rồi một hôm, Thiền sư Thủy Lạo đến Thiền sư Mã Tổ hỏi: “Thế nào là đại ý Phật Pháp?”. Vừa hỏi xong thì bị Thiền Sư Mã tổ đạp cho một cái ngã lộn nhào ba vòng, sau đó Ngài cười mãi không thôi. Từ đó Ngài hết khổ, hết nghèo đói, hết ăn xin luôn!

Ngài Lâm Tế đến hỏi Ngài Hoàng Bá: “Thế nào là đại ý Phật Pháp?”, ba lần hỏi là ba lần bị ăn gậy, sau đến chỗ Ngài Đại Ngu mới triệt ngộ. Trở về Hoàng Bá, Ngài nói: “Từ khi nhận được ba gậy của thầy dùng mãi không hết”.

Còn trong Tục tạng ghi: Một hôm Tổ Bát Nhã Đa La hỏi Tổ Bồ Đề Đạt Ma: “Trong đời này có loại ngọc nào là chơn thật không?”. Tổ Đạt Ma nói: “”. Tổ Bát Nhã Đa La lại hỏi: “Ở đâu?”. Tổ Bồ Đề Đạt Ma liền chỉ “Đây”. Lúc này Tổ Bát Nhã Đa La mới truyền trao y bát.

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 21.069
Pháp Âm: 32.943
Đang truy cập
Hôm qua: 20164
Tổng truy cập: 2.138.820
Số người đang online: 526
hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re