chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

7. Nguyện lớn thứ sáu

“Ta nguyện đời sau, khi chứng đắc đạo Bồ đề, nếu có chúng hữu tình nào thân hình hèn hạ, các căn không đủ, xấu xa, khờ khạo, tai điếc, mắt đui, nói năng ngọng ngịu, tay chân tật nguyền, điên cuồng, chịu tất cả các bệnh khổ, khi nghe danh hiệu của ta thì liền được thân hình đoan chánh, tâm tánh có trí tuệ, các căn đầy đủ, không còn những bệnh khổ ấy nữa”.

Đọc đoạn này, nếu chúng ta không hiểu qua về lý trong nhà thiền thì dễ bị mê tín về kinh điển Đại thừa. Có nhiều người khi tụng đọc Kinh Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương mà cụ thể là đọc đến đoạn này thì họ đến các trường của những người khuyết tật để chia sẻ, nói chỉ cần đọc danh hiệu của Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương thì sẽ hết bệnh, hết khổ, như vậy thì oan ức cho ba đời chư Phật. Cho nên cổ đức nói: “Y kinh giải nghĩa, tam thế Phật oan. Ly kinh nhất tự, tức đồng ma thuyết”. Chúng ta thấy đui, điếc, câm, ngọng nằm trong bát nạn gồm: Địa ngục; Ngạ quỷ; Súc sanh; Châu uất đan việt; Cảnh trời trường thọ; Đui, điếc, câm, ngọng; Thế trí biện thông; Trước Phật và sau Phật.

Trong Chư Kinh Tập Yếu, Đức Phật dạy: “Này các Tỳ kheo, ở thế gian này có ba hạng người. Một người không có mắt, này các Tỳ kheo, dụ cho hàng phàm phu, sống trong cuộc đời này thường không nghe chánh pháp. Này các Tỳ kheo, ở thế gian này có một người một mắt, này các Tỳ kheo, dụ cho hàng Thanh Văn. Người có một mắt là người tuy tạm thời nghe pháp mà tâm không trụ nơi phápNày các Tỳ kheo, ở thế gian này có người đầy đủ hai mắt, dụ cho hàng Bồ Tát. Người có hai mắt là người chuyên tâm nghe pháp và thực hành đúng theo thánh pháp được nghe”.

Hạng người thứ nhất là những người có mắt như mù, sống một trăm năm mà không bao giờ được nghe chánh pháp, không bao giờ được nghe một câu kinh, bài kệ nào hết. Trong Kinh Pháp cú, Đức Phật dạy:

Ai sống một trăm năm
Không thấy pháp tối thượng
Tốt hơn sống một ngày
Thấy được pháp tối thượng.
Ai sống một trăm năm
Không nghe câu bất tử
Tốt hơn sống một ngày
Nghe được pháp bất tử.


Hạng người thứ hai là hạng người một mắt, dụ cho hàng Thanh Văn mặc dù có nghe pháp nhưng tâm không trụ nơi pháp, nghe những pháp tối thượng thì không lọt, chẳng hạn những bộ kinh lớn như Kinh Hoa Nghiêm mà Đức Phật diễn thuyết trong hai mươi mốt ngày thì chỉ có hàng đại căn là những vị Bồ Tát lớn nghe mới thấu hiểu. Hạng người thứ ba là người có đầy đủ hai mắt, dụ cho hàng Bồ Tát là những người chuyên tâm nghe pháp và sau đó thực hành theo đúng chánh pháp mà mình đã được nghe.

Một lúc nào đó chúng ta suy nghiệm lại, Đức Phật nói kinh điển Đại thừa, ví dụ Kinh Hoa Nghiêm là nói cho hàng Bồ Tát nghe. Chúng ta có mặt trong cuộc đời này, có một lúc nào đó đủ duyên, đủ phước nghe được Kinh Hoa Nghiêm thì mình phải đặt câu hỏi rằng: Kinh này Đức Phật nói cho hàng phàm phu, hàng Thanh Văn hay hàng Bồ Tát nghe?  Kinh Hoa Nghiêm nói tính chất của các pháp là trùng trùng duyên khởi, tức là cái này có thì cái kia có, nhưng cái gì thấy được bản chất, tính chất trùng trùng duyên khởi đó? Chỉ cần chúng ta trở về với “Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương” thì không đui, điếc, câm, ngọng. Ở đây chúng ta chỉ cần thấu tột kinh điển của Đức Phật nói thì trong giờ phút thực tại này, chúng ta đã mở sáng con mắt Bát Nhã, có nghĩa là chúng ta không bị đui. Nghe những lời thánh pháp của Đức Phật mà chúng ta tin chắc pháp này là do tuệ giác vô thượng của Đức Phật nói thì chúng ta không bị điếc. Rồi chúng ta đem những lời học được phổ ra hành động, nói những lời nhu nhuyến, đem hạnh phúc đến cho mình và cho người thì chúng ta không bị câm.

Do đó Vua Trần Thái Tông nói:

“Trong lục đạo chỉ có con người là quý, đến khi nhắm mắt đi rồi, mờ mờ mịt mịt chẳng biết chỗ đến, hoặc vào đường địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A tu la, chẳng được làm thân người. Đây là cái khó thứ nhất”.

Có nghĩa là khi đã rơi vào loài địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, A tu la thì không có diễm phúc được nghe thánh pháp của Đức Phật, lúc này giống như người bị đui, điếc, câm, ngọng.

Đã được làm thân người, lại sinh nơi mọi rợ, tắm thì đồng sông, ngủ thì chung giường, trật tự tôn ti không có, nam nữ lẫn lộn, chẳng được phong tục nhân thuần, chẳng nghe chư Thánh giáo hóa. Đây là cái khó thứ hai”.

Chúng tôi từng đi lên những vùng như Gia Lai, Đắk Lắk, Buôn Mê Thuột để hướng dẫn Phật tử thì thấy có những người dân tộc tắm thì ở sông, ngủ thì nam nữ ngủ chung lẫn lộn, rồi họ còn có những phong tục rất lạ và họ không có cơ hội nghe được thánh pháp của Đức Phật. Nghiệm lại như tế để thấy mình vẫn còn rất may mắn, có những phút giây ngồi lại để chiêm nghiệm và tu tập để chuyển hóa. Không đơn giản mà tự dưng chúng ta được như vậy, bởi vì theo như Đức Phật từng nói thì trong thời quá khứ chúng ta đã từng làm việc thiện pháp, bố thí cúng dường, đã từng phát những đại nguyện lớn. Vì lẽ đó cho nên ngày hôm nay chúng ta mới có phước duyên được nghe chánh pháp Tối thượng thừa.

“Đã được sanh nơi phồn thịnh mà sáu căn không đủ, thân thể tật nguyền, mù, điếc, câm, ngọng, què, thọt, còng, gù; miệng mũi hôi tanh, thân hình nhơ nhớp. Thầy chẳng được gần, chúng chẳng được thân. Tuy ở nơi phồn thịnh dường thể ở ngoài quê vắng. Đây là cái khó thứ ba”.

Chúng ta nghiệm lại, sinh ra trên cuộc đời này mà chúng ta đầy đủ sáu căn, không bị đui, điếc, câm, ngọng thì không phải là chuyện đơn thuần. Đó là nói về sự. Còn nói về lý, tuy rằng sinh ra đầy đủ sáu căn nhưng nếu chưa từng được nghe thánh pháp thì cũng không khác gì người mù. Không có cơ hội thâm nhập, chiêm nghiệm những lời Đức Phật, chư Tổ giảng dạy giống như chúng ta bị điếc. Nói những lời ác độc, lời chia rẽ, lời thị phi thì giống như chúng ta bị câm. Nhưng có những người mặc dù sáu căn không đầy đủ, hoặc bị mù, hoặc bị điếc, hoặc bị câm nhưng nhờ có phước duyên được gặp thánh pháp nên tánh biết của họ vẫn minh mẫn, tánh biết đó không bị mù, bị điếc, bị câm.

Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên có ghi, một hôm Hòa thượng Huyền Sa dạy chúng:

- Những bậc lão túc các nơi trọn nói tiếp vật độ sanh, nhưng bỗng gặp người có ba thứ bệnh cùng một lúc đến thì làm sao tiếp? Người bệnh mù thì cầm chùy dựng phất tử họ chẳng thấy. Người bệnh điếc thì ngôn ngữ về chánh định, chánh thọ, về giải thoát, về tam muội họ chẳng nghe được. Người bệnh câm thì dạy họ nói lại nói chẳng được. Vậy phải làm sao tiếp vật độ sanh? Nếu tiếp chẳng được người này thì Phật pháp chẳng còn linh nghiệm nữa.

Có một ông Tăng đem việc này hỏi Thiền sư Vân Môn. Thiền sư Vân Môn bảo:

- Ông lễ bái đi.

Tăng lễ bái xong đứng dậy. Thiền sư Vân Môn lấy cây gậy đưa tới, Tăng lùi lại sau một bước. Thiền sư nói:

- Ông chẳng phải bệnh mù.

Thiền sư Vân Môn lại gọi:

- Ông lại gần đây.

Tăng tiến lại gần. Ngài bảo:

- Ông chẳng phải bệnh điếc.

Thiền sư Vân Môn dựng cây gậy lên hỏi:

- Lãnh hội chăng?

Tăng thưa:

- Chẳng lãnh hội.

Thiền sư Vân Môn bảo:

- Ông chẳng phải bệnh câm

Ngay tức khắc Tăng đốn ngộ.

Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy ông Tăng thấy, nghe, đáp rất rõ ràng, như vậy đâu có đui, điếc, câm. Như vậy qua phần này chúng ta thấy rằng sáu căn tuy rằng không đầy đủ nhưng tánh biết luôn rõ ràng. Những người bị điếc, câm, ngọng, mù, điên đảo, chịu rất nhiều khổ nạn nhưng một khi trở về với “Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương” thì sáu căn đầy đủ hết, sáu căn ở đây chỉ cho tánh biết tròn đủ.

Trong Kinh Lăng Nghiêm, có một thầy Tỳ kheo hỏi một người mù: “Ông nhìn thấy gì?”. Người mù trả lời: “Thấy một bầu trời tối đen”. Dù chỉ nhìn thấy bầu trời tối đen nhưng cũng là thấy. Chẳng hạn như cái bóng điện bị đứt dây, dù không sáng nữa nhưng dòng điện không mất. Cũng vậy, tánh biết thì chỉ có một nhưng nó phát ra qua sáu cửa là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Như Ngài A Na Luật khi nghe kinh pháp hay ngủ thì bị Đức Phật quở. Từ đó Ngài không ngủ một phút nào dẫn đến đôi mắt bị mù. Nhưng Ngài được Đức Phật chỉ dạy tu rất tinh tấn, về sau chứng được A-la-hán có thiên nhãn thông và được gọi là Đệ nhất thiên nhãn. Qua chỗ này để cho quý Phật tử thấy, dù cho mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý không đầy đủ nhưng tánh biết luôn tròn đủ không bao giờ bị mất. Có người chưa biết về đạo, chưa tu tập thì hay hỏi: “Mắt bị mù rồi thì làm sao thấy đường, làm sao tụng kinh được?”, nhưng họ không hiểu rằng đó chỉ là cặp mắt thế gian bị mù, còn khi tu tập, chứng nghiệm thì sáng được con mắt Bát Nhã, con mắt xuất thế gian. Cho nên khi trở về với Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương thì sẽ được thành tựu pháp viên mãn.

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 21.740
Pháp Âm: 28.884
Đang truy cập
Hôm qua: 11788
Tổng truy cập: 3.507.333
Số người đang online: 467
hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re