chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

8. Nguyện lớn thứ bảy

“Ta nguyện đời sau, khi chứng đắc đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào bị những chứng bệnh hiểm nghèo không ai cứu chữa, không có ai để nương nhờ, không gặp thầy, không gặp thuốc, không bà con, không nhà cửa, chịu nhiều nỗi nghèo hèn khốn khổ. Khi nghe danh hiệu của ta, đã lọt vào tai dù chỉ một lần thì tất cả các thứ bệnh hoạn khổ não đều tiêu trừ, thân tâm an lạc, gia quyến sum vầy, của cải sung túc, cho đến chứng được đạo quả Vô Thượng Bồ Đề”.

Kinh này nếu chúng ta không thấu suốt được thì rất dễ dẫn đến mê tín Đại thừa. Ở đây có ai dám khẳng định là từ trước đến giờ chưa bị bệnh không? Có những người sống 50, 70 năm thân chưa từng bị bệnh, nhưng chỉ trong có một sát na thôi, tất cả chúng hữu tình trong cuộc đời này ai cũng bị bệnh hết, đó là bệnh về tâm.

Trong Kinh Tăng Chi Bộ Phật dạy: Một thời Đức Thế Tôn trú ở Sa-va-thi tại Sa-ta-va-na, gọi các Tỳ kheo: “Này các Tỳ kheo! Có hai loại bệnh này, thế nào là hai? Bệnh về thân và bệnh về tâm. Này các Tỳ kheo! Chúng ta thấy có những chúng sanh tự nhận là mình không có bệnh về thân được một năm, mười năm, năm mươi năm cho đến một trăm năm. Nhưng này các Tỳ kheo! Rất khó tìm được ở đời là những chúng sanh tự nhận mình không có bệnh về tâm dù chỉ trong một khoảng khắc nhỏ, trừ những bậc Thánh”.

Nhiều lúc chúng ta tự hào mình mạnh lắm, khỏe lắm, nhưng thật ra mình luôn có bệnh về tâm. Bệnh về tâm là bệnh gì? Bệnh tham, bệnh sân, bệnh si, bệnh tật đố, bệnh ngã mạn, bệnh ích kỉ… mà những bệnh này toàn là những chứng bệnh hiểm nghèo, khó trị, cho dù ông thầy thuốc có tài giỏi thế nào cũng không có thuốc trị.

Trong Cổ học tinh hoa có kể một câu chuyện: Một anh chàng đi ra chợ, cứ nhìn thấy đồ gì có giá trị là lấy hết cho vào bao từ vàng, bạc, tiền... Anh ta bị mọi người bắt lôi vào chợ đánh cho một trận nhừ tử. Có những người thấy lạ hỏi:

- Sao anh ngu quá vậy, ban ngày giữa thanh thiên bạch nhật đông như thế mà tại sao anh lại dám đi ngang nhiên ăn trộm những thứ có giá trị như vậy?

Anh ta trả lời:

- Lúc ra đến chợ, tôi không nhìn thấy ai hết mà lúc đó chỉ toàn nhìn thấy có vàng, bạc và những đồ có giá trị thôi.

Chúng ta thấy, khi lòng tham nổi lên thì mình không còn biết gì hết, bệnh tham này dù uống thuốc tây hay thuốc nam đều không hết được mà phải dùng đến thuốc của nhà Phật, Thuốc đó cụ thể là các phương tiện thực hành như bố thí, cúng dường, tu tập, làm các việc thiện pháp. Ai bị bệnh sân thì uống thuốc quán từ bi…  Cho nên đối với các loại bệnh tâm như tham, sân, si, tật đố, ngã mạn, ích kỉ… thì chỉ có uống thuốc của nhà Phật mới khỏi, ngoài ra không còn loại thuốc nào chữa khỏi hết.

Rồi ở một mức độ khác cao hơn, chẳng hạn như mình đang ngồi đây nghe pháp mà tâm của mình nghĩ vẩn vơ đâu đó thì tâm của mình cũng đang bị bệnh, bệnh đó là tâm trộm.

Trong Kinh Tương Ưng Bộ kể lại: Một thời có một thầy Tỳ kheo trú giữa dân chúng tại Kosala trong một khu rừng. Lúc bấy giờ, Tỳ kheo ấy ăn xong, trên con đường đi khất thực trở về, đi xuống hồ nước và ngửi mùi bông sen hồng. Một vị thiên trú ở khu rừng ấy, thương xót Tỳ kheo, muốn hạnh phúc, muốn cảnh giác liền đi đến thầy Tỳ kheo. Sau khi đi đến, vị thiên ấy nói lên một bài kệ:

Hoa này từ nước sanh
Không cho ông ngửi trộm
Như vậy một loại trộm
Ta gọi ông trộm hương.


Tỳ kheo đáp:

Không lấy đi không bẻ
Đứng xa ta ngửi hoa
Vậy do hình tướng gì
Được gọi là trộm hương?
Ai đào rễ củ sen
Ăn dùng các loại sen
Do các hành động ấy
Sao không gọi trộm hương?


Vị thiên nói: Những người xuống phá, đào củ rồi bứt hoa, ta không gọi là trộm vì họ giống như người mặc chiếc áo màu đen, dù có đổ thêm dầu đen lên áo đó thì cũng không đổi màu. Còn ông đã là người xuất gia, giống như một tấm vải trắng, chỉ cần một giọt mực rơi vào cũng thấy rõ hết.

Điều này mình có thể thấy rõ. Ví như ngoài đường có những thanh niên đi xe máy chạy nhanh, rú còi ầm ầm thì mọi người thấy cũng bình thường, nhưng nếu một ông Thầy đi xe mà như vậy thì sẽ bị nói ngay. Hay người đời vào quán nhậu ăn uống nói năng ồn ào thì không ai để ý, nhưng một ông thầy mà bước vào quán nhâm nhi cốc bia thì sẽ bị đánh giá ngay, thậm chí làm phá kiến người khác nữa. Vừa rồi trên báo Giác Ngộ có đăng một bài về một người Phật tử trước rất kính tin Tam Bảo, nhưng sau này ông dặn con là chỉ thờ Phật thôi và khi ông chết thì không được thỉnh chư Tăng về. Người con gặng hỏi tại sao thì ông nói tại vì vào thời nay, nhiều vị tăng hút thuốc, uống bia, đi xe xịn, xài tiền phung phí cho nên làm cho ông mất niềm tin rất nhiều. Người con có hỏi về vấn đề này thì tổ tư vấn nói người nhà nên đưa ông đến các chùa, các thiền viện mà chư tăng, chư ni tu hành thanh tịnh để ông có cái nhìn tổng quan hơn và lấy lại niềm tin. Khi chúng tôi đi giảng ở miền Tây thì nhiều Phật tử cũng hỏi về vấn đề này, chúng tôi có trả lời rất cụ thể là hiện nay, có những người tuy mặc áo cà sa, cạo tóc nhưng thật ra cũng không phải người tu, nhiều khi họ giả dạng hình thức của người tu để làm những mục đích gì đó. Do đó, trong nhà Phật mới có ba ngàn oai nghi, tám muôn tế hạnh là như vậy. Thời xưa, một vị Tỳ kheo vì đi tiểu sai một chút mà bị Bà la môn rồi cư sĩ tại gia nói là không đúng oai nghi, những người ngoại đạo liền suy nghĩ rằng, đệ tử của Đức Phật dù chỉ làm sai một việc nhỏ mà bị người đời để ý, đánh giá, còn mình đi khắp nơi, làm đủ mọi chuyện mà cũng không ai đoái hoài gì thì chắc chắn giáo pháp của Đức Phật phải có gì đặc biệt hơn, vì thế nên những người ngoại đạo đó đến xin Đức Phật cho xuất gia.

Cho nên người xuất gia tu hành rồi thì phải luôn luôn giữ gìn oai nghi phép tắc, nếu không chỉ cần sơ hở một chút cũng làm người ta đánh giá, mà để giữ trọn oai nghi phép tắc rất là khó chứ không phải thường. Cho nên khi xuất gia phải cố gắng ở trong đại chúng càng lâu càng tốt, lỡ mình có làm gì sai còn được đại chúng nhắc nhở để biết mà sửa. Còn mình không giữ được mà làm sai, khiến cho mọi người coi thường Tăng bảo thì bản thân họ bị tổn phước, cũng tội cho họ. 

Tiếp theo, vị thiên trả lời:

Người ti tiện độc ác
Lời ta không liên hệ
Như chính thật cho ông
Chính lời ta tương ưng.
Với người không cấu uế
Thường hướng cầu thanh tịnh
Với kẻ ác nhìn thấy
Nhỏ như đầu sợi lông
Vị ấy xem thật lớn
Như đám mây trên trời.


Như cái áo trắng chỉ dính một chút mực đen thì người ta nhìn giống như đám mây, còn người không tu học thì dù trên áo có dính mực to như đám mây cũng chẳng ai quở cả, vì đen hết rồi còn đâu. Hay ngoài đời trộm cướp giết người nhan nhản, mọi người coi hoài cũng nhàm nhưng chỉ cần ở đâu đăng tin có một ông thầy tu phạm tội móc túi thì gây chấn động liền. Vì sao? Người xuất gia là đại diện cho “Đạo đức vô hành”, tức là không có hành động mà biểu hiện ra qua cung cách oai nghi để cho người ta thấy và thức tỉnh, đây là biểu tướng của thầy Tỳ kheo. Điều đó giải thích tại sao một người xuất gia mà cung điện của ma vương bị chấn động, chấn động về tâm thức, khi chúng ta phát nguyện dấn thân vào con đường giác ngộ giải thoát thì những nghiệp xấu ác của chúng ta từ ngày xưa rơi rụng hết.

Vị Tỳ kheo lại nói:

Thật sự này Dạ Xoa!
Ông biết ta, thương ta
Hãy nói lại với ta
Khi thấy ta như vậy.


Cuối cùng, sau khi nghe và hiểu ra thì vị Tỳ kheo này cám ơn vị thiên đó và dặn là nếu lần sau thấy thì cứ nhắc cho ông biết để không phạm phải nữa.

Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật dạy tiếp về tâm bệnh là dục, tức là lòng ham muốn không bao giờ thỏa mãn. Một thời Thế Tôn trú ở Savathi tại Jetavana, tại vườn ông Anathabika. Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn gọi các thầy Tỳ kheo:

- Này các Tỳ kheo! Hưởng thọ ba sự ở đời không bao giờ thỏa mãn. Thế nào là ba? Hưởng thọ ngủ nghỉ, này các Tỳ kheo, không bao giờ thỏa mãn. Hưởng thọ rượu men, rượu nấu, này các Tỳ kheo, không bao giờ thỏa mãn. Hưởng thọ khoái lạc ân ái giữa nam và nữ, này các Tỳ kheo, không bao giờ thỏa mãn.

Hưởng thọ ngủ nghỉ không bao giờ thỏa mãn, đó cũng là tâm bệnh. Như những người mới xuất gia mà ba giờ sáng dậy thì chịu không nổi, đó là cái đau khổ nhất. Hưởng thọ ngủ nghỉ thì không bao giờ thỏa mãn được, cứ có điều kiện là mình ngủ luôn. Với tâm bệnh ham ngủ nghỉ này, chỉ có thể nhập vào “Đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Vương” hoặc rớt vào trong tàng thức của chúng ta chỉ một  lần ngộ thôi thì chúng ta mới chữa dứt được cái bệnh này, còn không thì cứ dây dưa, dính líu đến nó suốt. Hưởng thọ về rượu bia cũng không bao giờ được thỏa mãn cả, bao nhiêu cũng không đủ. Rồi đến hưởng thọ về khoái lạc ân ái nam nữ, đây toàn là những tâm bệnh nặng hiểm nghèo của chúng sanh ở thế gian, rất là khó chữa trị. Như ngày trước khi chúng tôi còn ở Thường Chiếu không hiểu hết được tâm từ bi của những vị thầy lớn nên hay thắc mắc: Tại sao người này lại cho xuất gia, tại sao người này gây ra việc này việc kia lại không bị đuổi…., nhưng sau một thời gian tu tập rồi ra ngoài làm Phật sự thì mới hiểu được tấm lòng từ bi của các Thầy. Dù họ như thế nào, có gây ra việc gì nhưng ở thà ở trong thiền viện vẫn tốt chứ để họ ra ngoài thì nào là bị ngủ nghỉ chi phối, bị rượu chè chi phối, chích hút chi phối, khoái lạc chi phối thì bệnh còn nặng hơn nữa.

Trong thời quá khứ, một hôm vua Milanda hỏi Ngài Na Tiên Tỳ kheo:

- Tại sao Đức Phật biết Đề Bà Đạt Đa sau này sẽ phá hoại Tăng đoàn mà vẫn cho ông ta xuất gia?

Ngài Na Tiên Tỳ kheo nói:

- Lúc đó Đức Phật biết là nếu để Đề Bà Đạt Đa ở ngoài mà không cho xuất gia thì sau này Đề Bà Đạt Đa sẽ lên làm vua. Mà lên làm vua thì với bản tính làm ác, ông ta sẽ giết chết hơn tám trăm mấy chục vạn người, sau khi chết liền bị đọa xuống địa ngục, hàng vạn kiếp không được đầu thai và không biết đến Phật pháp. Nhưng nhờ Phật cho đi xuất gia, dù gây ra nhiều tội nhưng sau khi trả hết nghiệp lại được biết đến Phật Pháp, sau này tu tập chứng quả Bích Chi Phật.

Cho nên các bậc lớn có cái nhìn xuyên suốt thì khác hơn người phàm, các Ngài hay kết duyên lành với chúng sanh để chúng sanh không bị rơi vào ba đường ác.

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 21.069
Pháp Âm: 32.943
Đang truy cập
Hôm qua: 20164
Tổng truy cập: 2.138.987
Số người đang online: 554
hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re