chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

Chiếc áo mùa đông



HT. Thích Giác Quang

Mỗi năm, vào ngày nầy tháng chín âm lịch (1952), Chị đan cho tôi chiếc áo lạnh dài tay mặc vào mùa đông cho ấm áp. Thật lòng tôi ấm áp vô cùng khi Mẹ tôi không còn trên thế gian vào những năm tôi chập chững học đến lớp Dự bị. Lớp Dự bị ngày nay là Lớp 2. Ba Mẹ tôi dắt tôi vào trường học, một ngôi trường lớn cấp quận, trường Tiểu học Chợ Gạo, một ngôi trường Tây có uy tín; thế nên vào Lớp Đồng Ấu (Lớp 1) tôi cũng chỉ được học tiếng Tây.

Ngoài việc học ở trường, về nhà tôi được Ba dạy cho chữ Tây, xưa gọi tiếng Pháp, chữ “Pháp” được âm từ chữ tây “France”. Rồi đến Mẹ dạy tiếng Tây, chị Thanh Hà, chị Thanh Thủy, cũng dạy cho tôi chữ Tây, nên tôi hoàn toàn chỉ biết tiếng Tây nhiều hơn tiếng Việt. Sau nầy lớn lên tôi tự nghĩ, sao người Tây khôn ngoan mà họ cũng kỳ quặc, tại sao lại bắt người Việt, học chữ Tây? Phải chăng họ muốn thống trị người Việt, muốn chiếm đất Việt, muốn đánh mất công lao người Việt khai phá đất phương Nam.

Nếu thật lòng họ muốn cho người Việt văn minh, tiến hóa hơn lên, thì chỉ có giúp cho người Việt được biết chữ, ăn học cho đến nơi đến chốn, thành danh để cùng tiến bộ văn minh sánh cùng với các dân tộc trên thế giới, cống hiến lại cho nước non nhà, những gì mà họ có được. Tôi nghĩ ra thì sở dĩ có cuộc đấu tranh kháng chiến chống ngoại xâm, thực dân, căm thù chống Tây, là vì người Tây, họ không thật lòng giúp chúng ta tiến bộ. Họ chỉ truyền đạt một ít cho lấy có, giúp cho cầm chừng, chọn một ít người học giỏi để làm tay chân cho Tây, tiếp tay người Tây bốc lột dân An nam, còn lại đại bộ phận dân dốt nát, dân quê, dân đen làm cho họ ít học, học ít để dễ dàng thống trị, như họ đã làm với các quốc gia nghèo, yếu khác trên thế giới?

Nghĩ đến đây, tự nghĩ ra mình giàu tưởng tượng quá, bấy giờ tôi tự suy luận: "Thôi thì đây là việc của người lớn, để Ba tôi, Chú tôi lo liệu, mình còn bé con lắm, chẳng làm gì được đâu"!

Thời thơ ấu:

Nếp sống thời thơ ấu được Má, Chị thương yêu như thế nầy là nhất rồi đấy các bạn ạ! Với chiếc áo lạnh thân thương, màu xanh dương mạnh mẽ, thơ ngây trầm tĩnh và thầm lặng mà chống lạnh có hiệu quả vô cùng, Nhất là các Chị, lúc nào cũng nghĩ đến những đứa em của mình mà chịu cực khổ ngồi đan suốt ngày đêm, chỉ trừ giờ làm việc, ăn ngủ của hai Chị. Rồi cứ mỗi năm như thế, Chị đan áo mới để thay đổi cho các em, vì mỗi năm các em mỗi lớn; tôi nhớ mãi những cử chỉ yêu dấu mà tôi có được từ những người chị thân thương của mình. Được sống an lành có nhiều kỷ niệm như vậy từ những năm 1952 đến mùa đông năm 1955.

Một câu chuyện giữa tôi và chị Thanh Hà thời thơ ấu mà tôi không bao giờ quên được: 9 giờ, trống trường đổ ba tiếng cho học sinh ra chơi, chúng tôi học sinh lớp Sơ đẳng (Lớp 3) cũng ra chơi như mọi người, tôi cũng ra chơi, nhưng tôi lúc nào cũng trầm mặc hơn, đang đứng nhìn về xa xôi, bỗng dưng chị Thanh Hà đến nói: "Chị mua cho em hai trái bắp, em ăn đi cho kịp vào lớp," - tôi lột bắp cầm ăn mà lòng bỗng nhiên xúc động, mừng vui quá, miệng vừa ăn vừa khóc hu hu: "Mình có người chị xứng đáng, biết thương em như thế…". Ăn xong, chúng tôi chia tay, chị Thanh Hà đi về nhà cách đó chừng 200 mét đường bộ, tôi cùng chúng bạn vào lớp.

Tháng 2 năm 1953, chị Thanh Hà được Ba Má gã về với gia đình kiến họ Lê, Ba chồng của Chị là Cụ Ông Lê Văn Chánh nhà đạo đức, chồng là Lê Bửu Hảo ở xóm trong Trường học, cùng ấp Mỹ Thạnh.

Mỗi người có một quê hương
Chôn nhau cắt rún con đường xưa quen
Mẹ quê tựa cửa chong đèn
Trông con tấc dạ dưới rèm mưa đông
Quê tôi nước chảy xuôi dòng
Ruộng vườn bên cạnh Cửu Long sông dài
Con đường xưa nay vui thay
Thân bằng hội tụ sum vầy an cư
Mẹ quê như nước suối từ
Cho con một kỷ niệm như thuở nào


(Bà Mẹ Quê - Giác Quang thi tập 2)

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 43.603
Pháp Âm: 28.393
Đang truy cập
Hôm qua: 12580
Tổng truy cập: 2.454.155
Số người đang online: 540

Các tin khác

PHÁP ÂM NỔI BẬT

Giảng sư Xem tất cả

hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re