chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

Thư cho con trước giờ giao thừa

Ba đi tết quý thầy quý cô, về đến nhà mang lủng củng rau cải từ chợ đầu mối bán không hết, họ bỏ, những người cùng xóm với nhóm khiếm thị đem về chia nhau ăn.
 


7 giờ tối 29, tháng thiếu cứ xem là ngày 30 cuối năm, thay đồ xong, ba phải xuống nhà sau để nhặt nhạnh những phần hư, còn lại bắt lên nấu; nếu không làm thì mẹ con sẽ vứt hết. Nhiều lần đồ ăn đem về không làm, để vài hôm là bỏ giỏ rác, vì rau trồng bằng phân hóa chất, mau hư thối.

Mẹ con thích thì làm, không thì đem vứt tất. Có lần ba mua một ký rong biển khô, để mốc rồi vứt bỏ vì mẹ chẳng chịu nấu. Biết tánh mẹ con, nên mỗi lần có đồ ăn, ba phải đích thân xuống bếp, có lúc làm đến 10 giờ đêm dù phải đi ngoài đường suốt ngày mệt mỏi.

Chiều cuối năm, đường vắng hơn mọi ngày, lưa thưa vài mươi chiếc xe hai bánh, thỉnh thoảng xe du lịch, không có xe tải hoặc xe container, nên thoáng và ít khói bụi hơn. Các chợ bán thực phẩm đều dọn về sớm.

Những khu chợ hoa họ cố nán lại kiếm đủ chi phí thuế má mà mỗi ô không đến 3m vuông dọc vỉa hè phải thuê của địa phương. Năm nay, hầu hết chợ hoa đều than lỗ, cho dù nhà nào cũng phải mua hoa quả về chưng bàn thờ. Rất ít những nhà có của ăn của để tổ chức nhậu nhẹt tất niên.

Mấy hôm trước đường phố rộn rịp vì công nhân về quê, ít ai mua sắm, lương không đủ quà cáp cho thân nhân, thậm chí có những công ty nợ lương công nhân nhiều tháng, đến tết vẫn không thanh toán. Kinh tế sa sút là tình hình chung con à.

Vì tập tục cổ truyền nên tết cần có hoa quả bánh trái nhang đèn cho ấm cúng gia đình, nhìn vào bàn thờ, hầu hết ông bà cửu huyền các gia đình đều thông cảm cho con cháu không sung túc như những năm trước.

Đường tuy vắng người, vẫn có những trẻ tuổi độ 5, 6 cầm xấp vé số phe phẩy mời khách qua đường  giữa cái nắng gay gắt; các cụ ông cụ bà và có cả thanh niên móc từng thùng rác; Một chị ngoài 30, tay bế bé chưa tròn một tuổi, dắt bé gái lên hai, vai đeo giỏ lát mà ba tin là trong đó ngoài vài bộ áo quần rách, không có gì đáng giá, ba mẹ con đang đi mà không biết sẽ đi về đâu trong đêm giao thừa.

Ba đổi vài trăm ngàn tiền lẻ, đi đường để tặng những người không hề biết Tết.Tết năm ngoái cũng vậy, nhìn người thanh niên đen đúa, áo quần bẩn thỉu nằm vô tư dưới gốc cây bên vệ đường, ba biếu tiền mà ngỡ chừng họ không tin là mình cho họ thật. Con còn nhớ anh chàng cao lêu nghêu xóm phía sau mà mình thường biếu quà, sáng ra đã thấy anh chàng đứng ngay cửa chờ ba lì xì, có lẽ anh ta đi làm mướn ngoài chợ về!

Năm nay đi chùa không có con. Từ lúc tuổi lên ba cho đến ngày con đi du học, suốt 17 năm cha con như hình với bóng mỗi độ Xuân về. Ba biết con nhớ quê nhà lắm, nhất là nghe Tết rộn rã khắp quê hương. Quý thầy cô đều hỏi thăm con, động viên con khi nghe con gặp nhiều khó khăn trên đất khách.

Ba có kể cho họ nghe 3 tháng đầu ở chùa H.N con bị nghi ngờ và bị cài bẩy như thế nào để cuối cùng những người gọi là Phật tử  không đủ lòng từ giúp một đứa trẻ lưu lạc như con, ra khỏi chùa, con sống lây lất suốt 6 tháng chỉ ăn bắp và khoai Tây chiên. Thật ra những chướng ngại đó không lớn lắm đâu so với cuộc đời ba đã phải chống chọi để tồn tại mà không được ai giúp như con.

Đi Mỹ là một việc rất khó. Đi du học lại càng khó hơn. Biết bao người ước ao mà không được, kể  cả người có tiền, thế mà con đã được đi trong khi gia đình chạy cơm hằng bữa, có bạn bè ba lo giúp phần nào, như vậy việc còn lại con phải cố gắng vượt qua.

Cũng có anh chị X và vài người tốt bụng, nhưng vì tính tự trọng, con không muốn làm phiền họ, Nghe con kể đứa bạn thấy con ăn kham khổ quá, đề nghị con ăn mặn nó sẽ bao cho con, nhưng con can đảm chấp nhận để giữ chay tịnh cho trọn vẹn.

Ba không nghĩ là con qua Mỹ gặp nhiều khó khăn như thế, vì nhiều người hứa hẹn con qua, họ sẽ giúp con, vì thế ba chỉ nhờ quý thầy và các thân hữu giúp con về học phí. Đến khi con không có khả năng tự lo chỗ ở, cái ăn, con đành phải xin về ở với cô tại Cali. Vừa hơn một tháng mà đã nghe cô dượng muốn chuyển bang khác để sinh sống, thế là số con lại tiếp tục linh chinh!!!

Nhìn những đứa trẻ thất học và lao động trước tuổi trên quê hương, ba thấy con vẫn có phước hơn họ nhiều. Sự thành đạt nào mà không phải trả giá phải không con; dẫu sao con vẫn còn có tương lai sáng lạn. Con còn có ba lo cho con học hành.

Lúc nhỏ, ba không được sống trong vòng tay thân thương của ông bà nội con, ba phải xa nhà lúc 8 tuổi. Ba không có tuổi thơ. Khi vào chùa quê phải vất vả lao động, về chùa Thành phố trong thời chiến , không ai hỗ trợ cho ba ăn học, chưa nói phải bị hiếp đáp từ mọi phía vì mình mồ côi. Sau năm 1975 đi tù 10 năm cũng chẳng có ai thăm nuôi, về đời không nơi nương tựa, phải lập gia đình với mẹ con.

Mẹ con là gái út của một gia đình sung túc, nên không biết làm bất cứ việc gì. Khi ông bà ngoại qua đời, mẹ con làm công nhân đủ nuôi bản thân mình. Nhiều năm ba ngồi vỉa hè bơm quẹt gas, khi chưa có phương tiện đi lại, mỗi ngày phải cuốc bộ từ nhà xuống Trung Chánh hơn 5km, mang theo lon cơm muối để ăn trưa; khi có chiếc Honda, ba chạy xe ôm, chở hàng mướn và làm bất cứ việc gì nếu có người cần nhờ. Gần 20 năm lao động vất vả, lớn tuổi phải nghỉ việc nặng nhọc,  ba làm công quả cho các chùa bằng ngòi bút để quý thầy cô giúp cái sống qua ngày; cũng nhờ vậy mà nhiều người trong và ngoài nước biết ba, giúp con một phần khi con qua Mỹ.

Ba hãnh diện vì con thông minh, học giỏi và có đạo đức, biết tu tập. Những thanh niên như con ở trong nước cũng như trên đất Mỹ, phần lớn ăn chơi sa đọa. Do ưu điểm đó của con mà ba phải cật lực lo cho con ăn học để bù lại một quá khứ thiếu hụt về tình thương và thất học về trường lớp của ba.

Con hãy can đảm và bản lãnh vượt mọi chướng duyên trên đất khách vì một tương lai của con. Con hãy xem mọi khó khăn đang có là một chất liệu hỗ trợ cho sự thành đạt và nung ý chí  của đời trai. Cổ nhân đã nói:”nếu đường đời bằng phẳng cả thì anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Trên đất Mỹ từng có những người Việt thành đạt một cách vinh hiển mà khi họ đặt chân lên xứ lạ với hai bàn tay trắng. Những tấm gương đó, con cần noi theo, và con sẽ là họ, thì sau nầy sẽ là rường cột cho đất nước và nhân tài cho Phật giáo con à!

Những tháng ngày cuối năm, vừa lo cái ăn ba ngày Xuân cho mẹ con nằm ở nhà, vừa quà tết những ân nhân giúp con, lo giao dịch thân hữu để giúp con những ngày tới, và lắng nghe những khó khăn của Tăng Ni để tìm cách giải tỏa…vì thế suốt ngày ba chạy rong ngoài đường có khi tối mịt mới về đến nhà; Lắm khi về không có cái ăn, ba phải vào bếp, xong cơm cũng đã gần khuya.

Mọi khi, ba ngủ sớm để 12 giờ khuya dậy công phu, nhưng nay đi về muộn, làm bếp và ăn xong đã 9 giờ. Ba nghĩ đến con, biết chắc con rất buồn khi nhớ Xuân trên quê hương; Nhưng ở Cali có đông người Việt, nên hương vị Xuân còn chút phưởng phất. Các bang khác,  người Việt tha phương buồn hơn con à.

Các chùa đang kết hoa treo cờ để chuẩn bị giao thừa, chùa Hoằng Pháp gần nhà mình năm nào cũng tấp nập người đến đón lộc đầu năm; chùa cũng trang trí đẹp lắm; giờ nầy đã có xe cộ ồn ào bên ngoài để đi lễ chùa.

Quý thầy quý cô vất vả không thua  các gia đình mỗi khi Xuân đến. Có lẽ gia đình mình là nhàn nhất, mẹ xem phim suốt, ba rong ruổi như kẻ vô sự. Đám bồ câu đi kiếm ăn quanh xóm, ba mua cho chúng vài ký gạo; chó mèo cũng có quà Xuân mà ngày thường chúng thiếu thốn. Nhờ Phật Pháp mà mình an lạc giữa cuộc sống hiện nay.

Chúc con dõng mãnh tinh tấn và thành đạt, luôn giữ tâm đạo bền vững và lòng từ phát triển theo tuổi đời. Con yên tâm học hành, sau lưng con, dẫu gì vẫn còn có ba lo.

Ba của con –

MINH MẪN
09/02/13 (29-Nhâm Thìn)

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 47.277
Pháp Âm: 28.393
Đang truy cập
Hôm qua: 13275
Tổng truy cập: 2.037.707
Số người đang online: 579

Các tin khác

PHÁP ÂM NỔI BẬT

Giảng sư Xem tất cả

hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re