chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

Vang vọng tiếng chuông chùa - Vũ Thị Huyền Trang

Tôi từng lớn lên trong một ngôi chùa nhỏ nằm vắng lặng giữa chốn yên bình của núi rừng và bảng lảng mây trời. Chùa nằm trên núi nhỏ, dưới chân núi là hồ sen. Tôi chiều nào cũng ra đó ngồi, soi bóng mình xuống mặt nước im lìm, phẳng lặng.

Mùa này là mùa sen, cả chùa như được ướp hương sen thơm ngát mà thanh tịnh. Những buổi sáng tinh mơ, Sư bà thường bảo tôi bơi thuyền ra giữa hồ, hái những búp sen mới “hé miệng sáo” đang lấp ló giấu mình dưới những tấm lá để về ướp trà. Tôi như bị mê hoặc, đắm chìm giữa một thế giới diệu kỳ. Cảm giác như mình đang khoác những cánh sen hồng bay lên mây trời như một nàng tiên nữ. Chỉ đến khi Sư bà gióng lên những tiếng chuông chùa, tôi mới giật mình chèo thuyền len giữa những lớp sen dày đặc để lên bờ
 
.
Ảnh minh họa

Tôi sống trong chùa nhiều năm, ăn cơm chay, mặc áo chùa, ngủ trong sự thanh tịnh nhưng không hề xuống tóc đi tu. Có đôi ba vị khách ghé thăm chùa cũng thắc mắc với Sư bà về tôi. Sư bà cười bảo: “Con chim non rồi phải được thả lên bầu trời rộng lớn. Chúng đi tìm đàn, xây mùa hạnh phúc và cất tiếng hát véo von cho đời. Khi nào bay khắp bốn phương mà rã rời cánh mỏng thì nơi đây vẫn là chốn quay về”. 

Đã mười ba năm sau cái ngày trời mưa tầm tã, tôi được dân làng đưa đến sống cậy nhờ nhà chùa. Dưới sự che chở của Đức Phật, tôi lớn khôn giữa những tháng ngày rất đỗi êm đềm. Cuộc sống bên ngoài luôn khiến tôi tò mò thích thú và mong muốn được trải nghiệm nên năm hai mươi tuổi tôi từ biệt Sư bà rồi rời chùa ra đi. Lúc lách giữa hồ sen để bơi sang bờ bên kia, tôi ngoảnh lại thấy Sư bà đứng trên đỉnh núi ngóng theo. Tiếng chuông chùa vang lên, tôi bước đi, hương sen như cũng theo cùng…

Từ bấy đến nay, qua bao nhiêu thăng trầm, buồn vui, cay đắng của đời người thì tiếng chuông chùa vẫn văng vẳng trong tâm trí của tôi. Nhưng nó đã không còn là sự tĩnh lặng, nó giờ giống như hồi chuông dẫn tôi vào những nỗi đau trần thế. Nó ám ảnh, giày vò khiến tôi day dứt. Nó xua đuổi tôi vào thế giới cô độc. Đã rất nhiều đêm, tôi tỉnh dậy vì giấc mơ thấy mình đứng chênh vênh trên đỉnh núi, tiếng chuông chùa xa dần, hoa sen dưới hồ đã lụi tàn. Những vòng sóng nước khiến hồ cứ rộng mãi ra, núi thu nhỏ lại, tôi như chiếc cây khô cố bám trên núi, vật lộn qua từng cơn bão. Tiếng mẹ gọi tên tôi, tiếng đứa con nhỏ từng bị tôi tước đi sinh mạng khi mới thành hình, tiếng bước chân mệt mỏi của chồng vang lên trên từng bậc cầu thang…

 
*
 
Tôi yêu anh, giống những con thiêu thân quên mình lao vào vùng sáng. Anh đến bên tôi giữa cuộc hành trình không biết đâu là điểm đỗ từ khi rời khỏi chùa. Người thân thiết không còn ai, tôi thèm cảm giác được ai đó yêu thương và mình biết yêu thương một ai xa lạ. Khi đó anh mới ra trường về làm nhân viên kinh doanh cho một sàn giao dịch bất động sản. Tôi lớ ngớ ra thành phố xin việc, nhờ đứa bạn cùng xóm trọ giới thiệu vào làm nhân viên bán hàng siêu thị. 

Quen anh không lâu, chúng tôi dọn về ở chung phòng. Ban đầu do chưa quen việc, tìm kiếm được ít khách hàng nên lương anh không được là bao. Anh lại không muốn dựa dẫm vào gia đình khi chưa tạo được một nền tảng niềm tin vững chắc. Thế nên dù gia đình anh khá giàu có, nhưng chúng tôi vẫn sống tiết kiệm bằng những đồng kiếm được một cách khó khăn. Biết tôi thiếu thốn tình cảm nên anh luôn bù đắp cho tôi bằng những hành động thương yêu dù là nhỏ nhất. Tôi giống đứa trẻ con được anh bao bọc như một báu vật. Tôi hạnh phúc nhưng đôi khi cũng hoài nghi về điều đó.

Vào đúng giai đoạn khó khăn, chúng tôi chưa thể nghĩ đến một gia đình thực sự với những đứa con thơ thì tôi mang thai. Khi nhận ra có một giọt máu đang lớn dần tạo hình hài trong cơ thể mình, tôi lâng lâng trong niềm hạnh phúc thiêng liêng. Anh đi công tác xa thành phố nửa tháng, tôi đã giữ kín chuyện đã có thai để anh có một bất ngờ thật lớn khi trở về. Anh điện thoại báo tin mừng khi vừa kiếm được một mối làm ăn lớn mà tiền hoa hồng đủ để chúng tôi lo nhiều chuyện. 

Tối hôm đó, tôi nhớ mình đã đứng nép sau cánh cửa rất lâu để đợi anh về. Tôi đã chuẩn bị một bữa cơm đầm ấm với món canh cua nấu hoa thiên lý mà anh thích. Đã làm cho căn phòng trọ chật hẹp trở nên lãng mạn hơn bằng một bình sen trắng và bật sẵn bản nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương mà anh vẫn thường nghe mỗi khi mệt mỏi. Tôi đã tự làm cho mình xinh đẹp hơn bởi nghĩ rằng sẽ có một cơn mưa hôn khi tôi báo tin rằng anh sắp lên chức bố. Tôi đã mường tượng ra khuôn mặt mừng vui rạng rỡ của anh. Thậm chí trong đầu óc tôi còn vẽ ra một đám cưới, tôi mặc áo cô dâu vỡ òa hạnh phúc trong sự chào đón của gia đình anh. Để từ đó tôi có một gia đình bền chặt và gắn kết. Đứa con bé bỏng này sẽ là cầu nối hạnh phúc của chúng tôi.

Nhưng hóa ra tất cả chỉ là ảo tưởng.

Anh thoáng bàng hoàng khi nghe tôi nói đã có thai. Miệng anh cứ ấp úng hỏi đi hỏi lại:

- Làm sao… làm sao mà lại có thai được nhỉ? Rõ ràng chúng ta đã dùng biện pháp tránh thai rồi mà. Em chắc chứ? Em đã kiểm tra kỹ chưa?

Tôi ngồi đó đờ đẫn và trống rỗng. Tại sao một tin tốt lành như thế anh lại nỡ đón nhận nó bằng sự hốt hoảng như thể một tai họa đang ập đến. Con tôi, con anh, con của tình yêu hai đứa mà sao anh lại nặng nề như vừa có ai đó trao đứa con của họ vào tay anh rồi biến mất khiến anh đang không biết phải xoay xở thế nào. Tôi không nhớ hết những cảm giác diễn ra trong tôi những giây phút ấy, nó khủng khiếp đến nỗi tôi không còn muốn giữ lại trong tâm trí. Chỉ riêng câu nói của anh, sau bao nhiêu thăng trầm tôi vẫn không tài nào gạt bỏ vào quên lãng.

- Em đi giải quyết đi! Chúng ta chưa thể có một đứa con vào thời điểm này. Công việc đang thuận lợi, anh không muốn vướng víu cưới xin, con cái bây giờ. Sau này kinh tế ổn định em muốn một hay mười đứa cũng được.

- Tại sao vậy anh? Có thêm một đứa con sẽ càng hạnh phúc hơn. Nếu anh sợ gánh nặng kinh tế thì em sẽ cố gắng kiếm thêm việc làm ngoài giờ. Em sẽ khéo thu vén các khoản chi tiêu. Em sẽ…

- Thôi đủ rồi. Có con vào em thậm chí còn không đi làm nổi, cũng không đủ tiền mà thuê người trông con. Anh nói lại lần cuối không là không. Ngày mai anh sẽ đưa em đi phá.

Chưa bao giờ tôi thấy khuôn mặt anh lại lạnh tanh đến đáng sợ như vậy. Nó tựa như mũi dao đang khứa dần vào bụng tôi nhằm kiếm tìm và vứt bỏ giọt máu của tôi. Tôi đã hét lên, đã sỉ vả và nguyền rủa người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Nhưng cuối cùng khi anh dọa sẽ bỏ đi nếu như tôi không nghe lời thì tôi lại ngoan ngoãn như một đứa con nít vậy. Đơn giản bởi vì tôi không có ai để bấu víu ngoài anh, tôi sợ mất anh như sợ mất đi điểm tựa cuộc đời mình. Sợ những đêm bão bùng không còn ai bên cạnh mà tôi thì vốn đã mỏng manh, bé nhỏ. Tôi sợ bản năng làm mẹ của mình vẫn chưa đủ mạnh để có thể che chở, bảo vệ cho con khi không còn anh đi chung nữa mà đường đời thì dài rộng. Đứa con tội nghiệp của tôi, tôi đã từ bỏ nó bằng những ý nghĩ tội lỗi và đớn hèn như vậy.

Bố bỏ mẹ con tôi nhẹ bẫng, không vướng bận trong cuộc hành trình nay đây mai đó theo các công trình xây dựng. Trước khi đi bố còn không thèm nhìn tôi lấy một lần. Ông bà ngoại cũng không còn, mẹ một mình che chở cho tôi. Nhưng mùa bão giật năm tôi bảy tuổi đã làm đổ sập căn nhà và cướp đi người thân yêu cuối cùng của tôi. Trong những giây phút cận kề cái chết, mẹ vẫn khom người che chở cho tôi. 

Hơi ấm từ cơ thể mẹ như truyền hết sang tôi qua cái nắm tay chặt ấy. Tôi nghe như có tiếng mẹ thì thầm rằng “đừng sợ, mọi chuyện rồi sẽ qua, đã có mẹ ở đây rồi con đừng sợ hãi”. Có thể vì câu nói đó mà tôi đã sống sót được sau nhiều giờ bị vùi trong đống đổ nát tan hoang. Để tôi lớn lên và có ngày trở thành một người mẹ, mang trong mình giọt máu của giống nòi. Thế mà tôi đã vứt bỏ đứa con mình một cách tàn nhẫn và độc ác vì một người đàn ông. Đã có lúc tôi thấy mình không bằng con vật.

 
*

Tôi và anh lấy nhau bằng một đám cưới sụt sùi nước mắt. Gia đình anh chê tôi là trẻ mồ côi, không môn đăng hộ đối. Với số vốn gom góp từ gia đình và kinh nghiệm kinh doanh bất động sản nhiều năm, anh mở công ty riêng rồi phất lên như diều gặp gió. Có thể vì còn chút tình yêu sót lại, vì trách nhiệm hay vì không nỡ nhẫn tâm bỏ rơi tôi mà anh vẫn cưới tôi làm vợ trong sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn? Giờ thì tôi sống trong giàu sang và nhàn hạ nhưng lại không có lấy một đứa con. Bởi sự sai lầm đã trừng phạt khiến tôi không bao giờ có được khả năng sinh con nữa.

Sau khi biết tôi không thể có con do hậu quả của lần phá thai trước, chồng tôi công khai đi lại với người đàn bà khác trong sự ủng hộ của nhà chồng. Một người đàn bà không thể sinh con được như tôi chẳng khác nào cái cây không biết đơm hoa, kết trái. Tôi càng ngày càng trở nên cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Chồng tôi đi sớm về khuya, để tuổi xuân tôi đi qua trong sự hững hờ, phụ bạc. Anh đối với tôi chỉ đơn thuần là trách nhiệm khi cùng ngồi chung một mâm cơm, sống chung trong một căn nhà. Còn đối với bố mẹ chồng thì tôi giống như một cái gai, nhổ vứt được đi lúc nào thì càng nhẹ nợ. Bây giờ tôi lại nhớ đến câu chuyện về những con thiêu thân. Tôi và anh cũng đã từng có thời quấn riết nhau và nhìn lũ thiêu thân lao vào vùng sáng rồi rũ chết. Bây giờ nhiều đêm ngồi nhìn chúng chọn cách chết cho mình mà tôi lại thấy thương thân quá đỗi. Từ bao giờ tôi đã lao vào một vùng sáng mơ hồ để rồi đánh mất đi những hạnh phúc lớn lao mà mình từng có.

Tôi quyết định rời khỏi ngôi nhà lộng lẫy ấy, không mang theo bất cứ thứ gì ngoài những vết thương không phương thuốc nào lành được. Tôi đi theo chuông chùa dẫn dụ để tìm đường về núi. Núi bên hồ sen vẫn ngan ngát mùi thanh tịnh. Tôi tắm mình dưới hồ sen, để mặc buồn đau trôi theo dòng nước mắt. Sư bà đã già, đón tôi về bằng nụ cười bao dung hiền hậu. Tôi gục mặt vào bờ vai yên bình của Sư bà òa khóc, người vỗ về tôi rằng:

- Ðức Phật nói nước mắt chúng sanh trong cõi trần nhiều hơn nước bốn biển. Nhơn sanh phải chịu biết bao nhiêu đau khổ. Nhưng Đức Phật cũng dạy: “Khổ hải mang mang, hồi đầu thị ngạn”.Chính vào giây phút ấy, tôi thấy tâm hồn mình đang bay theo tiếng chùa vang vọng từ một cõi xa xăm nào đấy như vẫn còn ngan ngát hương sen…

 
Truyện ngắn  Vũ Thị Huyền Trang

Giảng sư

Nghe nhiều

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 49.306
Pháp Âm: 28.394
Đang truy cập
Hôm qua: 5901
Tổng truy cập: 686.836
Số người đang online: 138

Các tin khác

PHÁP ÂM NỔI BẬT

Giảng sư Xem tất cả

hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re