chuabuuchau.com.vn,chuabuuchau, chua buu chau, chùa bửu châu, chua buu chau cu chi

Người Thầy đầu tiên

Nhờ Thầy, tôi được trở lại là mình thật sự, một người bình thường (mà không bất thường, cũng chẳng khác thường hay phi thường). Tôi sung sướng được làm một-người-bình-thường như bao người khác.

Thầy không phải là người thầy giáo đầu tiên trong cuộc đời đi học của tôi, dạy tôi biết chữ hay làm toán, nhưng lại là người Thầy đầu tiên chỉ cho tôi thấy ra ‘ Tôi là ai’, và cũng là người cho tôi biết ‘Tôi chẳng là ai cả’. Người đã giúp tôi trực nhận ra con người tôi từ bao thủa, để tôi biết yêu thương mọi người và cuộc sống này nhiều hơn.

Nhờ Thầy, tôi được trở lại là mình thật sự, một người bình thường (mà không bất thường, cũng chẳng khác thường hay phi thường). Tôi sung sướng được làm một-người-bình-thường như bao người khác.

Tôi cảm thấy yên bình khi mỗi sớm mai thức dậy, vươn vai mĩm cười. Nhìn những cọng tóc mai đang dần bạc mà tôi cảm thấy bình thản chẳng hề sợ hải tuổi già như trước đây, hay phải suy tư cho công việc trong ngày. Mọi việc với tôi bình an như vẫn vậy. Thầy đã dạy cho tôi thấy ra sự vô thường của cuộc sống.

Thầy đưa tôi về lại tuổi thơ của một cô bé. Cô bé ấy vẫn sống trong tôi, thơ ngây trong sáng, thanh khiết chân thành. Trở lại để mà thấy ra tôi hình như chẳng thay đổi gì sau bao năm tháng. Thầy đánh thức sự trong sáng trong tôi để tôi thấy mình thật là môt con ngườ ‘trong lành’, một phần của cuộc sống tốt đẹp.

Cũng lại là Thầy người đã chỉ ra cho tôi thấy cả một bao ‘kiến thức’ nặng nề mà tôi đa mang, cái kho tàng sách vở mà đã từ lâu tôi cứ cố gắng thu lượm, thực ra đã làm đầy thêm gánh nặng cho mình. Chính Thầy đã làm tan biến những kiêu ngạo của ‘hiểu biết’ chữ nghĩa, của sự vay mượn, của sự tham đắm và si mê ‘tri thức của tôi.

Những gì mà tôi nghĩ là ‘của tôi’ ấy, đã dược Thầy chỉ ra ‘chẳng có cái gì là của tôi cả. Bản ngã trong tôi bị loại bỏ không thương tiếc. Tôi như rơi xuống vực sâu, để rồi được nâng lên lại mặt đất bình an.

Thầy là người đưa tôi ra khỏi bến bờ mê đắm Thiền định. Vì cũng đã bao lâu nay tôi tìm đến Thiền như vừa là phương tiện, vừa là cứu cánh, ‘quên ‘ đi cuộc sống thật. Bám víu cái ‘ảo’ để mà tự lừa phỉnh mình đã ‘tới’ đã ‘đạt’ một điều gì đó hoang tưởng. Thầy đánh tan việc chấp vào ngồi thiền cồ điển. Qua Thầy, có gì không phải là Thiền cơ chứ; trong đi, đứng, nằm, ngồi, trong mọi công việc hằng ngày của tôi?

Cũng lại là Thầy đã đánh tan suy nghĩ cũ kỹ  chật ních những cảm tính của tôi. Thầy không ăn chay, nên khiến cho người đang ăn chay trường như tôi hụt hẵng vì sự bám víu lâu nay vào vào sự chay tịnh hình tướng, đã bị làm cho ra ‘thật tướng’; để mà biết chay mặn chẳng còn quan trọng với cái tâm trong sáng không phân biệt.

Thầy cho tôi thấy ra ’núi lại là núi, sông lại là sông’, để cho tôi thấy cuộc sống vốn ‘như nó là’ không thêm không bớt. Một cuộc sống Bình Thường. Từ Bình Thường ấy tôi phải viết hoa một cách trân trọng. Bình thường , bình an, và bình lặng.

Tôi chẳng thể nói gì hơn về Thầy, người Thầy đầu tiên đã cho tôi trở lại với thực tại, đầy ắp những yêu thương. Người Thầy đầu tiên của tôi ấy, rất giản dị, chính là Thầy.

Bạch Hoa
Nguồn:
Tạp Chí Văn Hoá Phật Giáo Số 125

Giảng sư

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 43.566
Pháp Âm: 28.393
Đang truy cập
Hôm qua: 12333
Tổng truy cập: 2.461.067
Số người đang online: 501

Các tin khác

PHÁP ÂM NỔI BẬT

Giảng sư Xem tất cả

hosting gia re , web gia re tron goi , thiet ke web tron goi tai ho chi minh, binh duong, vung tau, ha noi, ca nuoc , thiet ke web tron goi gia re